Anh Hận Anh Yêu Em - Chương 39

Chương 39 :Tiểu Dục, Anh đến đón em về

Từ sau ngay 12 thang 5 năm 2008,dư chấn xảy ra liên tục,bầu không khí nặng nề tang thương đè khắp bầu trời Trung Quốc.Nhưng điều để đáng chúc mừng là,trong lúc sinh tử quan trọng này người dân Trung Quốc lại hết sức đoàn kết,một người gặp nạn ngàn người chi viện,đồng tâm hiệp lực để chống lại thiên tai.

Từ khi trận động đất xảy ra cho tới nay đã hai tháng trôi qua,ngoài khu vực bị ảnh hưởng nặng nề ra,cuộc sống ở những khu vực khác dần dần ổn định.

Nhưng trái tim Hình Khải vẫn luôn trong trạng thái thấp thỏm…

Mặc dù anh không ở trong khu vực địa chấn,mặc dù anh vẫn đang ngồi ở một tòa văn phòng sáng rực rộng rãi,nhưng,mỗi ngày anh đều bị giày vò như đang sống trong địa ngục.

Sự sụp đổ từng giây từng phút đó,gần như rút hết mọi suy nghĩ trong lòng anh,anh gọi vào di động của Hình Dục hết lần này tới lần khác,từng giây từng phút kiểm tra danh sách người gặp nạn được cập nhật bằng hình ảnh,lo sợ thi thể người con gái anh yêu thương nhất đời sẽ nằm trong đống đổ nát kia.Nỗi lo lắng lan tỏa khắp cả người,anh cảm thấy mình sắp phát điên rồi

Đúng lúc này di động đổ chuông,Hình Khải vui mừng bắt máy,người gọi đến là bố.

“Bố,con mặc kệ bố đang làm gì,con muốn đến khu vực bị địa chấn…”

“Tiểu Khải!đừng vì tình cảm nữ nhi thường tình mà quên đi trách nhiệm của mình,giờ tổ quốc đang cần con.”

“Con mặc kệ ai cần con,con chỉ biết con không thể mất cô ấy,bố hãy xin bộ trưởng cho con đi,con phải đi tìm Hình Dục!”Hình Khải tức giận đấm mạnh xuống bàn,anh đã rất nhiều lần xin đi khu vực bị nạn,nhưng cấp trên không chịu phê chuẩn.

Hình Phục Quốc thổ dài,bình tĩnh nói:”Tiểu Khải,con nghĩ bố không lo sao?Nhưng đây là lựa chọn của Tiểu Dục,ngòi lo lắng bố còn cảm kích nữa.Huống hồ đội cứu hộ Hoàng Khim mà bố đang điều động,chỉ cần gặp Tiểu Dục sẽ liên lạc với bố ngay,cho dù muộn tới đâu bận tới đâu,bố cũng sẽ thông báo cho con đầu tiên,quốc gia đã nuôi nấng bồi dưỡng con bao nhiêu năm,luận về công về tư,bố đều không thể để con mạo hiểm…”

Bụp một tiếng,chiếc di động trong tay Hình Khải bay lên không trung,đập thẳng vào tường.

Hai tháng rồi,những đội cứu hộ hết đội này tới đội khác trở về,rồi lại đội mới chuẩn bị đi,Hình Dục vẫn bặt vô âm tín phía bệnh viện cũng mất liên lạc với cô.

Theo một nhân viên y tế đi cùng đợt với Hình Dục vào vùng bị nạn tả,trên đường xe vào khu vực địa chấn,đã gặp một cơn dư chấn khá lớn,cũng may lái xe xử lý nhanh nhẹn,thông báo cho những nhân viên cứu hộ ngồi trên xe chạy vào những khu mỏ hoang lánh nạn.

Lúc ấy,bọn họ tận mắt chứng kiến chiếc xe to kềnh càng lật đổ,tình hình hỗn loạn,mỗi nhân viên cứu hộ đều cố gắng cứu số thuốc còn dư lại không nhiều,vì vậy phải tới hai ngày sau họ mới phát hiện Hình Dục và túi cấp cứu của cô biến mất.

Thiết bị định vị GPRS,các thiết bị dò tìm di động của Hình Dục,nói chính xác thì là,vị trí ấy không thể có sự sống tồn tại.

“Em đang ở đâu Hình Dục,Em đang ở đâu Hình Dục…”Hình Khải hai tay ôm trán,nước mắt theo kẽ tay chảy xuống,anh đã từng nói,nước mắt cả đời này của anh đã chảy cạn vì người con gái này,thì ra nó vẫn chưa cạn,thì ra trong lúc sợ hãi anh chỉ biết khóc.

Lúc này thì Phó Gia Hào gõ cửa,đợi một lúc không thấy có ai trả lời,anh ta mới khẽ đẫy cửa đi vào.Anh ta đi vào đứng cạnh Hình Khải,do dự hồi lâu,anh ta vỗ vỗ lên v anh,vốn định tiếp thêm cho anh chút sức mạnh,nhưng rồi chính bản thân anh ta lại rơi nước mắt…

Người đàn ông từng hừng hực sức sống,giờ đây bổng trở nên tiều tụy khổ sỡ,mà cho dù là thế,anh không thể trốn vào một góc nào đó mà gặm nhấm nỗi đau,vẫn phải mặt mày tươi tỉnh đón tiếp đại sứ các nước.

“Hình Khải,Hình Khải…cậu phải cố gắng lên!Tiểu Dục không sao đâu,khã năng võ công của cô ấy khá lắm,cậu còn nhớ không?Chỉ một chưởng của cô ấy thôi mà khiến tôi ngã chổng vó,vì vậy cô ấy nhất địng sẽ không sao đâu!Phải rồi,cả ngày cậu chưa ăn gì đúng không,hôm nay tôi mời!Ha ha…”Phó Gia Hào cố tỏ ra vui vẻ.

Hình Khải nằm bò trước bàn làm việc,chẳng nghe lọt tay bất cứ lời an ủi nào,trừ phi lúc này Hình Dục nguyên vẹn khỏe mạnh đứng trước mặt anh,nếu không anh không thể kìm nén sự run rẫy của cơ thể mình,cảm giác này thật đáng sợ,còn đáng sợ hơn cả việc trái đất bị hủy diệt.

Phó Gia Hào thầm thổ dài,vuốt vuốt lưng anh,nhận ra cơ thể anh đang run lên bần bật…Một người luôn điềm tĩnh đối mặt với mọi thử thách như Hình Khải,thì ra người đàn ông kiên định vững vàng này,cũng có lúc suy sụp tới cùng cực.

Đột nhiên,Hình Khải đứng bật dậy,vòng tay ôm chặt lấy Phó Gia Hào ,anh cần phải chứng minh rằng mình vẫn còn sống,anh cần nhiều hơn nhiều hơn nữa những lời an ủi,mặc dù những lời chúc phúc đó đều thật vô nghĩa.

Phó Gia Hào loạng choạng mấy cái rồi mới đứng vững,Hình Khải ghét nhất đàn ông con trai mà cứ ôm ôm ấp ấp,càng không bao giờ để lộ sự buồn đau ra ngoài mặt,nhưng giờ anh đã hoàn toàn vô vọng.

Phó Gia Hào ôm chặt anh,nói chắc chắn:”Cậu yêu cô ấy,chính vì cô ấy có những tố cất không giống những người khác,đúng không?Hãy cho bản thân và cô ấy nữa thêm chút thời gian chờ đợi,mình nghỉ,,vì cậu,cô ấy cũng sẽ không để bản thân xảy ra chuyện gì đâu.”

“Mình rất sợ cứ thế này mà mất đi cô ấy,mình thật hối hận vì đã tin khi cô ấy nói rằng”Em sẽ không đi”,cô ấy biết rõ rằng mình sẽ lo lắng tới chết mà vẫn đi…cậu cho rằng cô ấy sẽ vì mình mà bảo vệ bản thân ư?Không đâu,cô ấy chỉ muốn dùng cách mà cô ấy cho là xứng đáng để hy sinh bản thân mình,trở thành tờ giấy chứng nhận liệt sĩ thứ ba của nhà họ An,người con gái ích kỷ đó,đáng ghét vô cùng…”

Cuối cùng Hình Khải cũng đã hiểu,anh không phải là thứ quan trọng nhất trong đời cô,cô thích mạo hiểm hơn anh,hoặc có thể trước khi bước chân vào nhà họ Hình cô đã dợi để đeo bố mẹ mình,vì vậy cô mới chấp nhận chuyện tình cảm của họ.

Thôi được,cho dù là không phải,anh hoàn toàn có thể chấp nhận chuyện cô không yêu anh,nhưng bây giờ tại sao còn khiến anh phải sống những ngày lo âu thấp thỏm?

“Cậu ưu tú như thế,Hình Dục có phải là kẻ ngốc đâu,sao cô ấy nỡ rời xa cậu chứ?Đừng nghĩ ngợi linh tinh.”

Phó Gia Hào không biết phải nói thế nào,thực ra cũng chẳng cần nói nhiều,Hình Khải giờ chỉ cần một người chịu lắng nghe anh mà thôi.

Hình Khải cười tự trào,giờ,anh chỉ còn cách nói liên tục mới không khiến đầu óc minh suy nghỉ lung tung.

“Khi cậu quen mình mình đã trở thành một kẻ tương đối chấp nhận được,nhưng mình của ngày xưa là một đứa trẻ hư,đi đâu cũng gây chuyện thị phi,cậy bố là cán bộ cao cấp mà gặp ai cũng bắt nạt,bỏ học,chơi gái,đánh nhau…Tóm lại,Hình Dục đã nhìn thấy con người xấu xa nhất của mình,nhưng cô ấy chưa từng nói một câu nào.”

“Ngày đó mình thường xuyên mắng mỏ cô ấy,nói những lời rất khó nghe,động tí là đòi đuổi cô ấy ra khỏi nhà họ Hình,nhưng cô ấy chẳng nói gì cả,vẫn giúp mình giặc quần áo,nấu cơm,giống như một a hoàn để mặc mình giày vò trút giận…”

“Lâu dần,mắng mãi cũng mệt,từ từ mình chấp nhận sự tồn tại của cô ấy,thích những món ăn cô ấy làm,vì một bữa cơm,mình có thể vứt lại đám bạn hung hăng tan học là về thẳng nhà.Cô ấy sẽ ngối ở ghế sô pha đợi mình,dù mình nhăn nhó hay tỏ ra mệt mỏi,cô ấy cũng luôn tươi cười chạy đến đưa cho mình đôi dép lê,còn nói một câu là:”Em nấu cho anh món mà anh thích ăn,mau vào rửa tay đi”.Cảm giác ấy ,thật ấm áp…vì vậy vì cô ấy,mình nguyện trở thành người mà cô ấy muốn,còn cô ấy,chưa bao giờ thừa nhận chính cô ấy đã đưa mình về con đường đúng đắn.”

Nghĩ đấn Hình Dục,Hình Khải lại bắt đầu lo lắng,anh siết chặc vòng tay,vùi mặt,giấu đi bộ dạng đáng thương để Phó Gia Hào không thể nhìn thấy.Bộ dáng kém cỏi nhất của anh đã bị Hình Dục nhìn thấy hết,anh chỉ có thể để lộ nhược điểm của mình trước mặt cô mà thôi,cũng chỉ người con gái ấy mới biết tính cách ngoan cố ngang ngược của anh khó coi tới mức nào.

Phó Gia Hào cảm thấy vạt áo mình thấm nước,anh buồn bã thở dài,không ai có thể cứu vớt trái tim đanng tan nát của Hình Khải.Bởi vì anh biết Hình Khải yêu Hình Dục biết bao,mười ba năm rồi,anh dùng thời gian mười ba năm đó yêu một người con gái,không gì có thể thay thế được,không gì có thể lay chuyển được

Lúc này.điện thoại đỗ chuông,thư ký của bộ trường mời Hình Khải sang gặp ông.

Hình Khải nhanh chóng chỉnh đốn lại hình thức,sau đó ra khỏi văn phòng.

Phó Gia Hào ngồi xuống trước bàn làm việc của Hình Khải,trên bàn đặt một tấm ảnh của Hình Dục,trong ảnh,Hình Dục nhón chân đứng giữa vười hoa,cười rạng rỡ.

Phó Gia Hào bất giác nhếch miệng lên,rút một tờ giấy ăn,nhẹ nhàng lau mặt kính của khung ảnh,trong lòng dấy lên cảm giác chua xót,rõ ràng nước mắt của Hình Khải đã làm ướt cả khung ảnh,hết lần này tới lần khác anh dùng nước mắt để tưới lân khuôn mặt thanh tú và u buồn khiến người khác rung động này.

Hình Dục ,em có thể phớt lờ cả thế giới,nhưng không thể phụ bạc Hình Khải,cậu ta yêu em như sinh mệnh của mình.

Nửa tiếng sau,Hình Khải vui sướng đẩy cửa bước vào,nụ cười tươi tắn nở trên môi.

Bộ trưởng điều anh đi vào vùng địa chấn để thăm hỏi đại sứ các nước ,mặc dù thời gian chỉ có một tuần nhưng anh đã mãn nguyện lắm rồi.

Đương nhiên,Hình Khải hoàn toàn không biết rằng,Hình Phục Quốc đã đích thân xin bộ trưởng nhất địng cho phép con trai ông đi vào vùng nguy hiểm.Đưa ra quyết định khó khăn này,người cha cần phải có dũng khí hơn người.

Ngay chiều ngày hôm ấy,Hình Khải lên trực thăng chuyên dụng bay tới nơi giáp ranh với huyện tự trị dân tộc Khương Bắc Xuyên,trong tình hình dư chấn có thể lên tới cấp 6 cấp 7,anh lại chỉ ước mình có thể mọc cánh bay tới nơi mà Hình Dục gặp nạn.

Trong tay Hình Khải cầm một tấm ảnh của Hình Dục,nhìn rồi lại nhìn,sờ rồi lại sờ,trên khuôn mặt tiều tụy của anh cuối cùng cũng có thể nở một nụ cười…

Anh đến đây Hình Dục,đến đón em về nhà.

Cùng lúc này,Hình Dục và sáu người bị nạn khác đang bị giam ở trong một hang núi sụp.Trong đó có năm người lớn và một em bé.

Người bị thương nằm trên đất rên rĩ,không khí trong hang rất loãng,nhưng cũng may còn có nguồn nước,dòng nước róc rách chảy vào qua khe đá,vì vậy cho tới hiện tại chưa có ai tử vong.

Hình Dục vừa bận rộn làm sạch vết thương cho những người bị thương,vừa chỉ huy những người nông dân khác đào đất mở đường

Khoảng ba ngày trước,họ còn có thể nghe thấy tiếng trực thăng,nhưng bây giờ thì tất cả đã chìm vào trong sự tên lặng chết chóc.

Theo Hình Dục phân tích,vị trí mà họ đang ở rất hẻo lánh,xung quanh đất đá phủ lên,từ trên cao nhìn xuống ,có lẽ chỉ nhìn thấy một đống đất đá lộn xộn bị vùi lấp mà thôi,xem ra,những người cứu hộ đã không tin khu vực này còn người có thể sống sót.

“Bác sĩ Hình,sao vẫn chưa có ai đến cứu chúng ta…”

“Đừng lo,có thể chúng ta cứ đào ra ngoài rồi sẽ gặp được đội cứu hộ đấy,cố lên.!”

Qua ánh sáng yếu ớt,Hình Dục nhìn những người bị nạn đang mất dần niềm tin cười,cô tin rằng,lòng ham sống có thể tạo ta kỳ tích và sức mạnh vô hạn.

Quay ngược trở lại hai tháng trước,chính vào cái ngày xe chở đội cứu hộ bị lật,cô thấp thoáng nghe thấy tiếng trẻ con khóc vọng lại từ trong núi,vì vậy trong lúc khẩn cấp cô cầm theo túi thuốc của mình chạy vào trong núi,ai ngờ cô vừa đặt chân lên núi thì một trận rung lắc dữ dội nữa xảy ra,khi ấy cả quả núi lắc lư,chặn đứng đường về của cô.

Nhưng cô chẳng nghĩ ngợi nhiều,bởi vì tiếng khóc xé gan xé phổi kia đang văng vẳng ngay bên tai,cô tiến lên phía trước để tìm kiếm,và vô tình phát hiện ra một ngôi làng nhỏ đến cái tên cũng không có ngay dưới chân núi,dân số chưa đến ba mươi mấy người,bình thường sống bằng nghề săn bắn.Trận động đất xảy ra đột ngột,mấy người đàn ông trong làng đều bị mắc kẹt trong núi.

Hình Dục cùng với những người già và phụ nữ trong làng hợp lực đốt lên một đống lửa hi vọng sẽ gây được sự chú ý với đội cứu hộ,cô vách xẻng lên đào,tự mình đi tìm những người gặp nạn.

Song,cô không ngờ được rằng,dư chấn liên miêng không ngớt,trên đường đi cô gặp không ít người bị thương.Trong tình hình không vó dụng cụ gì thay thế,cô đành phải cứu giúp từng người từng người một,cõng từng người quay lại ngôi làng nhỏ kia để cứu chữa.

Trong lúc đi đi lại lại,cô đạ giẫm lẹn con đường bị phong kín một nữa này hàng ngìn lần.

Năm ngày trước,trong một lần đi cứu hộ cô gặp phải động đất.Động đất lần này rất mạnh khiến cô bị kẹt giữa đường.

Ánh sáng yếu ớt xuyên qua những kẽ đá,đột nhiên rọi thẳng lên tấm thân đang bận rộn

Hình Dục xoắn tay áo lên,lau bùn đất trên mặt,trước mặt hiện ra cảnh Hình Khải đang hoảng loạn,cô không cầm lòng để nước mắt rơi.

“Cô ơi đừng khóc…chúng ta nhất định có thể thoát ra được,cô yên tâm,cháu là đàn ông,cháu sẽ bảo vệ cô!”Một đôi tay nhỏ mũm mĩm sờ lên má Hình Dục,giúp cô lau đi vệt nước trên đó.

Hình Dục nghiêng đầu cười,ôm đứa bé trai lên nựng nịu:”Ừ có con bảo vệ cô rồi,cô chẳng sợ gi hết…”

Người ta xem nhê tính mạng của mình,bời vì có người coi trọng sự tồn tại của bạn.

Do đó,có thể cô sẽ thất hứa,không bảo vệ được bản thân,người duy nhất cô thấy có lỗi,là Hình Khải.

Hình Khải,anh nhất định phải tha thứ cho em.

 

Chap trước
Chap trước
Chap sau
Chap sau
Mục lục
Anh Hận Anh Yêu Em
Về đầu trang
Về đầu trang