Anh Hận Anh Yêu Em - Chương Ngoại truyện 2 Part 1

Ngoại truyện 2 : Hình Khải,em muốn trở thành vợ anh

Năm 2011,thành phố tràn ngập sắc xuân.

Công việc của Hình Khải ngày càng bận rộn,thoáng cái anh đã nhậm chức phó chánh văn phòng được một năm.Biểu hiện xuất sắc của Hình Khải khiến cấp trên không ngừng tán thưởng còn cấp dưới thì vô cùng kính phục.

Nhưng chỉ có một điều kém vui đó là,Hình Khải không chấp nhận bất kỳ một công việc khảo sát nào ở nước ngoài.Về điểm này những người biết chuyện đương nhiên hiểu anh vì Hình Dục,anh có thể thức cả đêm để làm việc chứ không thể một ngày không gặp cô.

Vì vậy, lâu dần,tất nhiên ít nhiều sẽ xuất hiện những lời bàn tán,những nhân viên công vụ mới vào không hiểu đầu đuôi câu chuyện,mặc dù không nói ra miệng,nhưng thầm đưa ra những lời xì xầm chính vìHình Khải là con trai độc nhất của một vị lãnh đạo cao cấp nào đó,nên bộ trưởng mới nhẹ tay với anh như thế.

Mặc dù Hình Khải có thể hiện xuất sắc tới đâu cũng khó tránh được những lời bàn ra tán vào dù ít dù nhiều.

Không phài Hình Khải không nghe thấy những lời xì xầm ấy,và trong lòng anh cũng chẳng dễ chịu gì.Nhưng sao anh có thể để Hình Dục ở nhà một mình chứ?mặc dù lại thêm một năm nữa”Trưởng thành”hơn,Hình Dục có thể tự chăm sóc cho việc ăn uống ngủ nghĩ của mình.Anh một ngày không gặp được Hình Dục là không yên trong lòng.

Nghĩ đến Hình Dục,Hình Khải khẽ bất giác bật cười thành tiếng.

Gần đây không biết do Hình Dục xem quá nhiều phim truyền hình hay thấy hàng xóm nói chuyện mà cô bắt đầu chú ý tới việc ăn mặc nhiếu hơn,tóc buộc lệch một chút cũng không được.

Tối qua,Hình Khải hết giờ làm về nhà,Hình Dục đòi ăn kẹo bông.Hình Khải vốn định đợi mua cho cô,nhưng cô lại không giống mọi ngày ngoan ngoãn gật đầu ở nhà dợi,mà tự ý tahy quần áo,kéo tay Hình Khải,muốn đi cùng anh.

Người đi chợ đêm đông đúc,Hình Khải nắm chặt tay Hình Dục,chỉ sợ cô bị lạc.Hình Dục lại tỏ ra bình tỉnh,cầm cao cây kẹo bông vừa đi vừa ăn,những cảnh vật lọt vào mắt cô đều thấy rất mới mẻ.

Khi đi qua một gian hàng bán dây và cặp tóc,bước chân cô chậm lại,kéo kéo ngón tay Hình Khải,ánh mắt thèm muốn nhìn anh.

Hình Khải chỉ cười không nói,vuốt vuốt tóc cô,bước ngang sang một bên,lấy thân người chắn cho cô được thoải mái lực chọn.

Cứ thế,Hình Dục vốn là một người chẳng mấy mặn mà thiết tha với những đồ nho nhỏ xinh xinh,lại ngồi thụp xuống trước quầy hàng,chọn một ôm những đồ vật nhỏ xinh đó.

Trả tiến xong,Hình Khải định cầm hộ cô,nhưng cô không chịu,nhất định tự mình ôm cái túi đó trong lòng,vẻ mặt vui sướng khó tả.

Hình Khải thấy cô vui,ánh mắt anh cũng cười theo.Thích vòng vèo hoa tai chẳng phải rất dễ sao?Chỉ cần cô vui,anh thậm chí còn tìm cho cô được nhiều thứ đẹp hơn thấ,tinh tế hơn thế.

Trong văn phòng của phó chánh văn phòng,tiếng gõ cửa khiến Hình Khải bừng tỉnh.

“Phó chánh văn phòng,bưu phẩm của anh.”Thư ký cười vui vẻ mang đồ lên.

“Cảm ơn’ón lấy cái túi.

Đợi thư ký ra khỏi phòng,Hình Khải mới gác công việc sang một bên.Anh mở phong bì ta,cẩn thận mở hộp trang sức,lấy từ trong hộp ra một chiếc vòng cổ bằng thủy tinh lóng lánh bắt mắt.Đây là chuỗi vòng cổ được coi là chiếc vòng thất lạc của “nữ thần hy lạp”

Hình Khải móc nó trên tay…Hình Dục đeo chắc chắn sẽ rất đẹp.

Nhưng,trước khi Hình Khải chuẩn bị về,phó bộ trưởng tìm anh để nói chuyện.

Lúc đầu,hai người nói chuyện phiếm,sau đó phó bộ trưởng lại một lần nữa nhắc đến chuyện Hình Khải không chịu đi công tác.

Hình Khải cũng hiểu công việc là công việc,lãnh đạo không có nghĩa vụ chăm sóc đến cuộc sống riêng tư của anh.Nhưng anh đã tận tâm tận lực với công việc rồi,anh không cần tăng lương thăng chức,chỉ đổi lại chút quyền lợi này,mà cũng không được sao?

“Hình Khải ,tạm thời không nói đến khả năng thiên tài về ngoại ngữ của cậu,mà chỉ nói đến trách nhiệm cậu đang mang trên vai,cậu thân là phó chánh văn phòng,không ai thích hợp hơn cậu trong việc tiếp đãi tổng thống nước M đến thăm Trung Quốc lần này,tháp tùng họ suốt chuyến công du cũng chỉ cần một tuần,hãy đặt quốc gia lên trên lấy đại cuộc làm trọng,dù cậu có bất kỳ khó khăn nào,thì cũng phải nhận nhiệm vụ quan trọng lần này.”Phó bộ trưởng thấy Hình Khải chần chừ không tỏ thái độ,nên thẳng thắn đưa ra mệnh lệnh.

Cái gọi là tháp tùng suốt chuyến công du,chính là phải theo sát họ một bước cũng không được rời.Một mặt có thể đưa ra những giảng giải chính xác và đúng lúc,mặc khác là giám sát hành vi của đối phương.Không có tâm hại người nhưng nên có tâm phòng người,đây là tính cảnh giác mà bất kỳ nhân viên chính phủ nào cũng phải có.

Hình Khải đồng ý một cách khó khăn.

Anh có thể gọi điện cho bố,bởi vì phó bộ trưởng là cấp dưới của bố,không nhìn mặt tăng cũng nể mặt phật.Anh cũng có thể từ chối tiếp đón tổng thống nước m tới thăm Trung Quốc lần này,nhưng sẽ tự vạch thêm một vết đen nữa lên cái lý do cũ khó hiểu của mình.Ôi,làm người thật khó.

Trên đường lái xe về nhà,tâm trạng Hình Khải có phần nặng nề,một tuần không được gặp Hinh Dục,một tuần là bảy ngày…Hình Dục chính là”thuốc kích thích”giúp anh vượt qua mọi thử thách,không có Hình Dục,anh cẳng còn tâm trạng tập trung toàn tâm toàn ý vào công việc.

Anh đi qua một quán bar lộ thiên, không nghĩ nhiều,dừng xe,gọi một chai bia,mư rượu giải sầu.

Gió xuân mát lạnh thổi loạn tâm tư của Hình Khải,anh biết làm thế nào để giải thích với Hình Dục về sự thật tàn khốc anh phải xa nhà một tuần đây?

Bởi vì,sự dựa dẫm của Hình Dục vào anh thật sự không có thuốc chữa nũa.Mỗi ngày khi hoàng hôn xuống,Hình Dục cầm một chiếc ghế ra vườn,hai tay khoanh trước ngực,vừa chăm sóc cây cỏ vừa đợi Hình Khải.

Dần dần,cô có thể nhận ra tiếng động cơ của xe anh trong rất nhiều những tiếng động cơ hỗn tạp khác.Vì vậy,mỗi lần Hình Khải đẩy cổng bước vào trong,Hình Dục đã mĩm cười đứng trước mặt anh,ngay sau đó lao vào lòng ôm chặt lấy anh.Mỗi lần như thế,tâm trạng Hình Khải thật vui vẻ ấm áp.

Cô không cần giặt quần áo nấu cơm cho anh,càng không phải lo lắng về công việc của anh,chỉ cần ôm và quét sạch sự mệt mỏi trên người anh thôi.

Hình Khải nhìn bầu trời đầy sao,anh lắc lắc đầu vội vàng đứng dậy trả tiền rồi đi,có điều bước chân không vững vàng lắm.

Ngồi vào xe,khi tới lần thứ ba anh vẫn không thể cắm đúng khóa trong ổ để khởi động,anh lập tức xuống xe,giơ tay đón taxi.

Có điều lần này anh đã không cẩn thận,trước khi vào nhà quên mất thói quen phải thay vest bằng đồng phục trường.

Hình Dục chỉ nhớ Hình Khải năm mười bảy tuổi,khi cô tỉnh dậy là vậy,bây giờ vẫn vậy.Vì Vậy trước khi vào nhà Hình Khải bao giờ cũng thay bộ đồng phục anh mặc lúc mười bảy tuổi,sau đó nhét cặp tài liệu vào trong cặp sách,hết ngày này tới ngày khác,dường như nó trở thành một thói quen.Đồng thời Hình Khải cũng không tìm cách đánh thức trí nhớ của Hình Dục,cô nhớ được bao nhiê thì nhớ,anh không miễn cưỡng ép buộc.

Một giây sau,Hình Khải lê bước vào vườn,anh thì gọi là lê bước nhưng thật ra đã lắc lắc lư lư.

Đợi khi anh đi vào tới cửa,cảnh tượng trước mắt khiến anh vừa kinh hãi vừa lo lắng.Cổng mở toan,Hình Khải laoo như tên bắn vào trong nhà,nhìn khắp xung quanh,thấy các chậu hoa đổ ngã nghiêng dưới đất,thức ăn trong chuồng thỏ cũng không có,mặc dù không lộn xộn lắm,nhưng cũng rất khác thường.

‘Tiểu,Tiểu Dục…”

Hình Khải hoảng sợ,vừa chạy vừa hét lao vào phòng ngủ chính,trong phòng sạch sẽ không một hạt bụi,đi vào bếp,cũng không thấy bóng dáng Hình Dục đâu,căn nhà này không lớn,nếu Hình Dục ở trong nhà nhất địng đã nghe thấy tiếng gọi.

Anh lao ra khỏi nhà,trong lúc lo lắng phát điên anh chỉ còn biết gào lên gọi,tiếng gọi xuyên qua cả khu dân cư,anh chẳng còn nghĩ được đếm việc mình làm phiền tới họ nữa,chỉ biết là anh không thấy Hình Dục đâu.

Hình Khải nhanh chóng chạy về phía hồ nước,bóng đêm từ từ bao phủ khiến anh càng thêm kinh hoàng.

Anh chỉ về nhà muộn vài tiếng,Hình Dục đã biến mất.

Ngộ nhỡ Hình Dục xảy ra chuyện gì,anh có khóc cũng không kịp nữa.

***

Sau nhiều phút điên loạn tìm kiếm,đằng sau Hình Khải thấp thoáng vang lên giọng nói quen thuộc:

“Anh…em ở đây.”

Hình Khải đột ngột quay phắt đầu lại,anh thở phào nhẹ nhỏm,sau đó lao về phía cô.

“Em chạy đi đâu thế,có biết anh lo tới phát điên rồi không?”

Hình Dục biết mình đã sai,cô lo lắng giật lùi về phía sau hai bước,vội vàng giấu đôi tay lấm bẩn ta sau lưng.

Nhưng cô lại không biết rằng,trong khi chạy nhảy đùa giỡn với Đại Dục,khắp người cô đã dính đầy bùn đất rồi.

Hình Khải thấy cô giật lùi lại phía sau,tâm trạng dần bình tỉnh lại,đi tới trước mặt cô,ngồi thụp xuống,kéo cô ngồi lên đùi mình.

Hình Dục chỉ cúi đầu không nói,ngồi trên đùi Hình Khải,lặng lẽ khóc.

“Tiểu Dục,anh xin lổi…tại anh lo quá,không định quát em đâu,thật sự là vì quá lo lắng…”Hình Khải không muốn cô thấy đau lòng,vội vàng lau nước mắt cho cô,nhưng không ích gì.Anh lại bế cô lẹn,ôm cô vào lòng vỗ lưng nhè nhẹ.

Hình Dục vừa khóc vừa lắc đầu,nói với giọng hối lỗi:”Là em không tốt,không nghe lới anh chạy lung tung,anh đừng giận…”Nói rồi cô lấy trán cọ cọ vào má Hình Khải,hoàn toàn không để ý Hình Khải ăn mặc khác ngày thường.

Thực ra,khi Hình Khải ra sức gào thét gọi tên cô,cô cũng cố gắng tìm tới nơi phát ra tiếng gọi,nhưng Hình Khải bước đi nhanh quá,còn chân cô hồi phục chưa lâu,vì vậy trong lúc đuổi theo anh vấp ngã mấy lần,có điều cô không khóc,cũng không cảm thấy đau,chỉ bò dậy chạy tiếp.

Có thể,trong lúc tất cả mọi người không ai để ý,Hình Dục đã không còn quan tâm tới việc rốt cuộc Hình Khải có còn là Hình Khải năm mười bảy tuổi nữa không rồi,thứ mà cô quan tâm,chính là sự vui buồn của HÌnh Khải,nếu anh lo lắng,cô có thể cảm nhận được sự lo lắng của anh chạm vào tim cô,cũng khiến cô lo lắng và tự trách mình.

Hình Khải đang định nói gì đó thì thấy thấp thoáng cái đuôi thò ra từ trong bụi cây.

Hình Dục nhìn theo ánh mắt của Hình Khải,kinh ngạc khi thấy chú chó bị phát hiện,cô vội vàng hít một hơi thật sâu,rồi giơ tay bịt mắt Hình Khải lại.

Hình Khải gỡ tay cô ra,rồi nắm luôn lấy tay cô trong tay mình.

Hình Dục bĩu bĩu mơi,cúi đầu nhận lỡi.

Hình Khải nhìn chăm chăm về phía con chó,trời ơi,sao càng nhìn càng quen…

“Đại Dục!Mau cút ra đây cho tao!”

“Gâu gâu gâu…”Đại dục so vai rục cổ chạy ra từ bụi cây,hai mắt chớp chớp tội nghiệp.

Đúng là Đại Dục,sao nó có thể chạy từ quân khu đại viện tới đây,mặc dù nơi anh ở cách bắc Hải không xa,nhưng cũng bảy tám cây số chứ có gần đâu.

Nhớ lại một năm trước,khi Hình Khải xây dựng xong căn nhà này,anh chưa vội mang Đại Dục sang đây,bởi vì sau khi tỉnh lại tâm trạng Hình Dục không ổn định,vì vậy tạm thời anh giao Đại Dục cho Đặng Dương Minh nuôi.

Hình Khải thỉnh thoảng rẽ qua nhà Đặng Dương Minh để thăm Đại Dục,cũng kể qua về tình trạng của Hình Dục cho Đại Dục nghe.Mỗi khi Hình Khải nhắc tới hai chữ”Hình Dục”thì cái tai lười biếng của Đại Dục khẽ động đậy,nó chăm chú nghe như là nó vẫn nhớ người con gái đã từng cứu mạng nó một lần,tên là Hình Dục.

Nhưng nghĩ thì nghĩ thế,còn…tại sao một con chó như nó có thể tìm tới tận đây chứ?

Hình Khải chẳng quan tâm tới Đại Dục,ôm Hình Dục về nhà,Đại Dục thấy Hình Khải quay người bỏ đi,nghệt mặt đứng đó.

Hình Khải đột nhiên đứng lại,bất giác ngộ ra,chính vì Đại Dục tìm được tới căn nhà này nên mới gọi Hình Dục ra ngoài?

Lại nhìn cả chó cả người đều lấm lết,sắp không thể phân biệt được lông chó trên người ai nhiều hơn rồi.Nghĩ tới đây,Hình Khải đá đá nhẹ vào mông Đại Dục,có điều vẫn khiến Đại Dục loạng choạng vài b

“Đừng có đi theo tao,cút sang một bên!”Hình Khải trừng mắt nhìn đại Dục.

Đại Dục khịt khịt,nằm mọp xuống đất,đợi Hình Khải đi,nó lại nguẩy mông đi theo.

Hình Dục thấy vậy đau lòng,vòng tay ôm cổ anh lắc lắc:’Đại hoàng rất ngoan,đừng thấy nó to mà sợ,thực ra nó rất dịu dàng,anh đừng bắt nạt nó…”

“trời ơi trời,giờ có Đại Dục rồi hắt hủi anh phải không?”Hình Khải nhướn mày trêu.

Hình Dục vội vàng xua tay,giải thích:’Không phải không phải,tiểu Dục thích anh mà…”Nói rồi cô không kìm được liếc mắt về phía con chó lông vàng,Đại Dục nhìn cô lắc lắc đầu,Hình Dục phì cười,tự phân tích nói:”chó vàng này tên Đại Dục phải không?Em là Tiểu Dục,chẳng trách nó lại chịu chơi với em…”

Hình Khải phì cười:”Ừ,nấu Tiểu Dục thích Đại Dục,thì chúng ta giữ nó lại nuôi,được không?”

“Được không anh?”Hình Dục vui mừng.

“Được,nhưng em phải phụ trách việc cho nó ăn.”

“vâng,vâng.”Hình Dục kiên địng gật đầu,cô trượt khỏi tay anh đứng xuống,cười ngọt ngào,ngồi xổm trước mặt Đại Dục.

Đại Dục lần đầu tiên thấy Hình Dục dang hai tay ra với mình,rõ ràng nó ngớ ra mất một giây,sao đó,lao vào lòng Hình Dục,đồng thời,cọ cọ cái đầu to trong lòng cô một cách rất…biết điều,chứ không dùng cát thân hình khổng lồ của mình đẩ đè ngã Hình Dục.

Hình Dục ôm Đại Dục thuần phục đáng yêu,cọ cọ vào người nó,vui sướng vô cùng.

Nhưng đúng lúc này,mắt cô hiện lên một cảnh.

Vào buổi chiều một ngày nào đó,Hình Khải chạy đuổi theo một con chó vừa tắm xong khắp vườn,vì giúp nó lau nước trên người,Hình Khải đã gọi Hình Dục,gọi cô mau mang khăn bông ra,vội vàng giúp lau khô nước trên lông con chó.Đúng lúc Hình Dục cằm khăn ra,cả con chó và Hình Khải đều hắt cô ngã,hai người một chó cười đùa vui vẻ,sau đó…

Soạt một tiếng,Hình Dục đỏ mặt,bởi vì cảnh tượng tiếp theo hiện ra trong đầu,Hình Khải và cô dính chặt lấy nhau trong nhà tắm,Hình Khải vuốt ve và hôn khắp người cô.

“Tiểu Dục,em làm sao thế?”

Hình Khải kinh ngạc khi thấy Hình Dục đột nhiên ôm mặt,rồi lại đẩy Đại Dục ra,anh cứ nghĩ tại Đại Dục liếm vào mắt cô.

“Không,Đại Dục rất ngoan,không cắn em,em chỉ là…”Hình Dục định nói lại thôi,kéo cái vòng trên cổ đại Dục,đi thang về không cả ngoảnh đầu lại.

Hình Khải vò vò tóc,chuyện gì thế này

***

Về đến nhà Hình Dục,cho Đại Dục ăn trước,sau đó nó nằm bò trước cổng trông nhà.

Rõ ràng là Đại Dục cuối cùng đã tìm được vùng đất mà nó yêu quý,cì vậy,bất luận là xe hay người đi qua,nó cũng đều cảnh fia1c đứng thẳng người dậy.Cho dù nó không làm hại người lạ,nhưng những kẻ mập mờ thì nó cũng nhe nanh múa vuốt để dọa dẫm người ta.Đại Dục bây giờ đã thực sự trở thành một chú chó cảnh sát được đào tạo chuyên nghiệp rồi.

Còn Hình Dục bắt đầu giở chứng,sống chết không chịu để Hình Khải tắm cho mình,thậm chí còn khóa cửa nhà tắm lại.

“Tiểu Dục,hôm nay em làm sao thế?”

“Không,em có thể tự tắm.”

Hình Dục trong lúc chạy đuổi theo Hình Khải,không cẩn thận bị vấp ngã dập đầu gối,thực ra cô không muốn Hình Khải phát hiện,và nguyên nhân chủ yếu là,hình ảnh nóng bỏng của cô và Hình Khải trong nhà tắm đó khiến cô không thể tiếp tục để anh tắm cho mình.

Cô vuốt vuốt khuôn mặt nóng bừng của mình,mặc dù nghĩ đến đã thấy xấu hổ,nhưng cô lại vẫn nghĩ theo hướng đó,thậm chí còn thấm thỏm hi vọng cảnh tượng ấy thành sự thật…có phải cô bị ốm rồi không?

Hình Khải vốn uống không ít bia,vừa rồi lại chạy ra ngoài vội vàng và hét gọi,nên giờ tâm trạng khi bình tĩnh lại bỗng cảm thấy có chút mệt mỏi.

Anh lười biếng cởi bộ vest ra,nới lỏng cà vạt.Tivi đang chiếu cái gì anh cũng chẳng biết,chỉ biết mình nằn trên ghế sô pha nhắm mắt mơ màng.Nhưng anh không thể ngủ,bởi vì Tiểu Dục vẫn còn đang tắm,từ sau khi tỉnh lại đây là lấn đầu tiên cô tự tắm,vì vậy anh không thể lơ là,ngộ nhỡ cô bị ngã thì thật phiền phức.

Đồng hồ trên tường gõ mấy tiếng,Hình Khải ngước mắt lên,chớp mắt đã mười một giờ rồi.

“Tiểu Dục,em tắm gần một tiếng rồi đấy,có cần anh vào giúp không?”Hình Khải quay đầu lại gọi.

“Không,em sắp xong rồi.”Hình Dục trả lời vọng ra.

Hình Khải nghe giọng cô vẫn bình thường,lúc này mới hơi yên tâm,có thể anh đã bảo vệ cô quá mức cẩn thận,nhưng ai có thể hiểu được tâm lý vuột mất rồi lại tìm thấy của anh?sinh li tử biệt trải nghiệm một lần là đủ rồi.

Trí nhớ của Hình Dục vẫn chưa khôi phục lại hoàn toàn,trên trán vẫn còn một vết sẹo,như vậy theo lý sẽ không có ai chú ý tới cô ấy.Ai ngờ,mấy hôm trước anh đưa Hình Dục đi kiểm tra sức khỏa ở bệnh viện,Hình Khải chỉ lơ là một khắc,Hình Dục đã bị một nam bác sĩ tới bắt chuyện.Bác sĩ!Chẳng có tự trọng nghề nghiệp gì nửa!Đồ mặt dày,lại dám lén lén lút lút nhét số di động vào tay Hình Dục.

Cũng may Hình Dục từ trước tới nay vẫn là một cô gái ngoan, lập tức đưa danh thiếp cho Hình Khải xử lý.

Hình Khải chẳng buồn nể mặt liền tố cáo vị bác sĩ kia, thì ra là một bác sĩ thực tập, nếu không phải là vì thấy đối phương còn trẻ và có thái độ xin lỗi thành khẩn,Hình Khải đã định mang cậu ta ra luyện tập tay chân rồi.

Anh khe khẽ thở hắt ra,cô cũng gần ba mươi tuổi rồi,nhưng đôi mắt to long lanh kia,khuôn mặt trái xoan xinh xắn thanh tú thật lanh lợi.Một vết sẹo căn bản không thể che giấu được vẻ đẹp trời ban của cô,trời ơi,khiến người ta yêu muốn chết.

Nghĩ mãi nghĩ mãi, Hình Khải ngáp dài,ngả người trên ghế sô pha,chớp chớp đôi mắt nặng trịch,sắp ngủ mất rồi.

Không biết bao lâu, những giọt nước lách tách rơi xuống ngực Hình Khải, anh mơ màng mở mắt ra,bất giác sững lại.

Lúc này,Hình Dục đang ngồi trên người anh,mái tóc ướt đẫm đang nhỏ nước,người cô chỉ quấn một cái khăm tắm,đôi tay trắng nõn và cặp chân dài xinh đẹp…lồ lộ trước mắt anh.

Hình Khải vô thức nuốt nuốt nước miếng,mặc dù ngày nào anh cũng được chiêm ngưỡng cơ thể Hình Dục,nhưng hôm nay có lẽ do anh uống quá nhiều,hay ánh đèn mờ ảo rọi lên người Hình Dục khiến cô trổ nên hấp dẫn đầy ma mị,bất giác anh nảy sinh tà ý.

“Tiểu,tiểu Dục…anh giúp em sấy tóc trước nhé.”Hình Khải lắc mạnh đầu,bản tính lỗ mãng suýt nữa thì lộ ra.

Song,anh định ngồi dậy,Hình Dục lại ép vai anh nằm xuống,nhìn anh chăm chăm không rời.

Hình Khải chầm chậm chớp chớp mắt,không nhừng nhắc nhở bản thânHình Dục tới bây giờ vẫn chỉ coi anh là một đứa trẻ.

Tâm lý và trí nhớ của Hình Dục lúc này chỉ như đứa bé mười hai tuổi.Đồng thời,ký ức của cô gần như là trắng,ngoài việc nhận ra Hình Khải,thì đến bố anh cô cũng không nhớ .

Có điều,chuyên gia tâm lý chẩn đoán tâm trí cô không theo kịp với độ tuổi,nhưng không có nghĩa nói cô kém thông minh,chỉ là cô sẽ quên đi tất cả những thứ khác trong cuộc sống,ví dụ như không biết sử dụng các thiết bị điện trong nhà,xào rau cho dầu trước hay bật lửa trước,đại loại là những kiến thức thông thường trong cuộc sống.Không phải đần độn mà là bị quên.

Đồng thời,chuyên gia ngoại khoa cũng cảm thấy rất kinh ngạc về cách ghi nhớ đặc biệt của Hình Dục.

Phải là một tình cảm khắc cột ghi tâm nên trong khi cô hoàn toàn không nhờ gì vầ những chuyện khác,nhưng không thể quên Hình Khải.

“Anh,có phải em đã quên mất một người nào không…”Hình Dục nghi ngờ hỏi.

Gần đây Hình dục thường rất buồn bực,trước mắt luôn hiện ra những hình ảnh kỳ lạ,trong hình ảnh đó có cô,còn có cả những người lạ cô chưa gặp bao giờ.Những người đó dường như rất biết cô,già có,trẻ có,còn cả làng quê,dê bò…nhưng mỗi lần như thế cô lại rất đau đầu,không muốn nghĩ tiếp nữa.

Hình Khải thấy cô như sắp khóc,anh cảm nhận được ,cô đang giằng co trong đau khổ,thấ là,anh kéo Hình Dục vào lòng.

“đừng nghĩ nữa,chỉ cần am nhớ anhh là ai là được…nghe lời anh.”Hình Khải hôn nhẹ lên đầu cô,cô thể Hình dục khẽ run lên,Hình Khải hận mình không thể chia sẽ bớt đau khổ với cô.

Hình dục lẳng lặng gật đầu,tồi lại siết chặt vòng tay,nói:”Em sợ mơ thấy ác mông,tối nay ngủ cùng em,được không?”

Hình Khải cười đồng ý,ôm cô về giường,nhẹ nhàng đặt cô xuống,lấy máy sấy tới,để cô ngồi dựa vào vai mình,bắt đầu sấy khô tóc cho cô.

Tâm trạng Hình Dục đến đi như gió,cô ngồi khoanh chân trên giường,lòng ôm con thú bằng bông,thỉnh thoảng lại ngửa cổ cười đùa với Hình Khải.

 

Chap trước
Chap trước
Chap sau
Chap sau
Mục lục
Anh Hận Anh Yêu Em
Về đầu trang
Về đầu trang