Phu Nhân Sát Thủ Của Trùm Xã Hội Đen - Chương 17: Mặc lão phu nhân

Tử Kỳ như bị sét đánh... Cô vô thức bước về phía Mặc Kỳ Hàn.

" Chuyện... này... bà ấy.... bà ấy..." Cô nhìn anh cầu cứu.

" Ừ... mẹ anh..." Anh bình thản trả lời cô.

"Ầm" Tử Kỳ cảm thấy trong đầu hình như có dư chấn.

" ......." Cô cắn môi, quay lại nhìn Mẫu thân đại nhân của anh. Bà nhìn cô nở một nụ cười âu yếm làm cho cô sởn gai óc.

" À... chỉ là tôi và cô Diệp gặp nhau trò chuyện đôi câu mà thôi... " Bà nhìn quanh, từ tốn nói.

" Ra vậy.... hiểu lầm... chỉ là hiểu lầm thôi.... Tuyết Cầm đã nhìn lầm rồi" Trương lão đại cười nói theo. Tuyết Cầm là tên cô gái đã bị dọa kia.

Mọi người nhanh chóng nhắm mắt cho qua... ai bảo bọn họ là Mặc gia chứ...

" Về thôi...." Ngắn gọn súc tích hai chữ... và người nói chính là Mặc lão đại.

" Mẹ... đi nữa" Mặc lão phu nhân cũng nhanh chóng đi theo.

Trên xe Limo sang trọng.....

" Mẹ về lúc nào thế? Không hề báo trước để tụi con chuẩn bị..." Mặc Kỳ Phong trề môi nói.

" Chuẩn bị gì?" Mặc lão phu nhân hừ lạnh nói... bà không tin tưởng thằng con trời đánh này tốt với bà.

" Chuẩn bị tâm lý..." Mặc Kỳ Phong bình thản nhả ra bốn chữ.

" Cái thằng này... mày không chọc tức mẹ thì mày mất miếng thịt à...?" Bà vơ lấy cái ví đầm rồi ném vào Mặc Kỳ Phong.

Trời... ạ.... Tử Kỳ và Tú Viên sớm đã bị mẹ chồng tương lai (nếu có thể) dọa cho câm nín.

" Rất đáng sợ... rất kích thích" hai cô chợt nhớ lại lời của quản gia và mọi người Mặc gia khi được hỏi về vị Lão phu nhân cao cao tại thượng của họ.

Quả thật.... đáng sợ.... quả thật kích thích...

Đáng sợ...

Lúc đầu hai cô cứ nghĩ là đáng sợ theo kiểu Mặc Kỳ Hàn nhưng không ngờ lại là đáng sợ theo kiểu Mặc Kỳ Phong...

Kích thích....

Vâng... người tâm lý yếu hẳn sẽ bị bà xoay cho không biết đường ra luôn ấy chẵng chơi....

Trên xe tồn tại ba trạng thái.

Thứ nhất: tứ chi và các giác quan, các bộ phận cơ thể hoạt động nhiệt tình. Đại diện: Mặc mẹ và Mặc em.

Thứ hai: hóa đá nhưng giác quan vẫn hoạt động. Đại diện: Mặc dâu lớn và Mặc dâu nhỏ.

Thứ ba: không quan tâm. Đại diện: Mặc anh.

Đấu với Mặc Kỳ Phong chán chê một hồi, Mặc mẹ chợt nhớ ra điều gì đó liền nhìn sang Tử Kỳ và Tú Viên cười âu yếm rồi nhanh chóng kéo hai cô sang ngồi với mình.

" Bác gái...." Hai cô kêu lên.

" Ai nhaaa.... hai đứa thật đẹp nha.. nhìn yêu chết đi được...."

" Mẹ...." Mặc Kỳ Phong réo lên, vươn tay kéo Tú Viên về, tiện tay kéo luôn Tử Kỳ về bên anh trai.

" Được rồi... mẹ... có gì về nhà nói.." Mặc Kỳ Hàn giờ mới lên tiếng. Anh giơ tay xoa xoa huyệt thái dương.

Lão đại vẫn là lão đại... lời nói vẫn có sức ảnh hưởng nha....

" Lần này... mẹ về ở bao lâu?" Mặc Kỳ Phong nhịn không được liền hỏi.

" Sao? Con trai nhớ mẹ rồi sao?" Bà cười, chớp chớp mắt nhìn Mặc Kỳ Phong.

" Hì hì...." Mặc Kỳ Phong thấy sởn gai óc.

" Nói cho các con biết... mẹ lần này là ở lại vô thời hạn.... visa của mẹ hết hạn...."

" Con... con làm visa giúp mẹ... mai có liền...." Mặc Kỳ Phong không đợi mẹ nói hết câu liền bay vào tiếp lời.

" Ai da.... con thật tốt với mẹ nha... nhưng... con nghe cho rõ đây... mẹ tạm thời hết hứng thú đi du lịch rồi nhé..."

" Ơ... sao tự dưng lại thế?"

" Tại vì... mẹ muốn ở bên mấy đứa... mẹ bỏ bê hai con lâu quá rồi..." Bà chợt bày ra bộ dạng sụt sùi.

Tử Kỳ và Tú Viên cảm thấy da đầu co rút liên hồi, hai cô gần như ngồi dính lại với nhau.

Mặc Kỳ Phong trề môi và không thèm nói gì nữa.

Bà nhìn hai thằng con trai rồi lắc đầu vẻ không hài lòng, nhưng lại đầy hài lòng khi nhìn hai cô con dâu tương lai.

Ôi trời ơi.... hai cô phải làm gì đây...

Tin Mặc Lão phu nhân về nhà được báo về khiến cho người trên dưới Mặc gia tuy vẻ ngoài vẫn bình thường nhưng bên trong mỗi người ai cũng đều thầm kêu trời. Mọi người bận rộn hẳn lên dù thời gian đã là ban đêm.

11h đêm, một đoàn xe sang trọng chạy vào Đại bản doanh Mặc gia. Người trên dưới Mặc gia xếp thành hai hàng bên đường chính dẫn vào cửa nhà.

" Lão Phu nhân"

Trong tiếng chào của mọi người Lão phu nhân uy nghiêm bước xuống. Vẫn nét cười thoải mái nhưng sang trọng đầy khí chất.

" Thật khác nha...." Tử Kỳ và Tú Viên nhìn nhau.

" Sẽ quen thôi.." Anh em họ Mặc đồng thanh.

" Ừm... chào mọi người... mọi người vất vả rồi..." Bà mỉm cười thân thiện với mọi người.

Người phụ nữ này có cái gì đó khiến Tử Kỳ không thể hiểu nổi. Bà vừa sang trọng cao quý nhưng không khiến người ta thấy ngột ngạt khi đối diện đồng thời bà cư xử thoải mái nhưng cũng toát ra vẻ uy nghiêm khiến người khác không dám có gì sơ xuất.

Thật là một người phụ nữ đặc biệt.

Bà bước nhanh vào nhà chính. Bọn người Mặc Kỳ Hàn, Tử Kỳ,.. cũng bước vào theo. Trên dưới Mặc gia trở lại với không khí bình thường.

Bà bước vào nhà, nhìn khắp lượt, gật đầu hài lòng rồi ngồi xuống ghế sofa ngay tại sảnh của nhà chính.

" Tốt.... mọi việc vẫn ổn". Bà nhấp ngụm trà mà người làm mới mang lên.

"........" Mọi người im lặng... nhắc lại... là tất cả mọi người.

Bà nhìn thoáng qua đồng hồ, rồi nhìn lại mọi người.... Ai da... bà sơ xuất rồi.

" Thôi... tối rồi... tất cả đi nghỉ ngơi hết đi.... à khoan... bốn đứa các con ở lại..."

" Hả???" Mặc Kỳ Phong trợn tròn mắt. Tử Kỳ và Tú Viên không biết cũng không dám nói gì. Mặc Kỳ Hàn chỉ nhẹ thở dài một tiếng.

Mọi người đưa ánh mắt thông cảm nhìn bốn người kia rồi nhanh chóng rời đi.

" Coi nào... hai đứa làm gì mà sắc mặt tệ vậy.... hai đứa xem... Tử Kỳ và Tú Viên nhà ta... có phản ứng gì đâu nào" Bà vươn tay bẹo má hai cô.

Không phản ứng ạ?

Không... thật ra là đại não và cơ mặt bị liệt lâm sàng ấy ạ...

Tử Kỳ cảm thấy đầu óc cô tối nay được thử thách khá là khốc liệt... may mắn là vẫn còn nguyên vẹn.

" Mẹ... còn có chuyện gì nữa?" Mặc Kỳ Hàn nhíu mày, hỏi.

" Haha... mẹ chỉ muốn đùa mấy đứa xíu thôi... làm gì hình sự ghê thế Tiểu Hàn" Bà cười cười nhìn anh.

Tiểu Hàn...

" Phụt...." Mặc Kỳ Phong cố nhịn cười, nhưng cả người đang run bần bật như thế thì cũng đủ biết anh ta đang cố gắng như thế nào. Phải vịn vai Tú Viên mới đứng vững nha. Tú Viên cũng không khá hơn Mặc Kỳ Phong bao nhiêu, chỉ là cô ấy giỏi kiềm chế hơn nhưng mà... mặt đỏ như tôm luộc rồi nha... ( do nhịn cười)

Tử Kỳ mím môi, nhìn qua ai đó.

Khỏi phải nói ai đó mặt đã xám xịt như thế nào rồi. Không nói không rằng, lườm mẹ mình một cái rồi hầm hầm lên lầu.

Tử Kỳ nhìn đi nhìn lại, cuối cùng chào bà một cái liền đi theo Mặc Kỳ Hàn.

Mặc Kỳ Phong và Tú Viên cũng nói thêm vài câu với bà rồi về phòng. Lúc tạm biệt bà hào phóng tặng Mặc Kỳ Phong một câu mà khiến cho Tú Viên cười mãi đến khuya.

" Ngủ ngon... Tiểu Phong Phong của mẹ"

Đã có chữ Tiểu... còn hào phóng thêm chữ một Phong nữa....

Còn thê thảm hơn " Tiểu Hàn" của anh trai nữa....

Đợi Mặc Kỳ Phong vào phòng, bà xoay người đi ra cửa, nói với hai người trợ lí đứng ngoài:

" Đi thôi.... cả ngày hôm nay đúng là tốn hao năng lượng nha"

Nói rồi bà cùng hai người trợ lí hướng phía Bạch Viên mà đi.

Lão phu nhân không ở trong nhà chính. Bà ở trong Bạch Viên mà Mặc lão gia đích thân thiết kế cho bà. Nơi đó cách khu nhà chính bởi một vườn hoa và một hồ nước lớn.

Bạch Viên gồm một ngôi nhà hai lầu và một vườn hoa. Đúng như tên gọi Bạch Viên của nó, từ màu sắc bên ngoài ngôi nhà đến các loại hoa, bàn ghế trong vườn đều lấy màu trắng làm chủ đạo. Trong nhà thì bày trí hai màu trắng và đỏ sẫm.

************

Mặc Lão phu nhân - Bạch Băng, năm nay đã 48 tuổi nhưng do nhan sắc hơn người và biết gìn giữ nên trông chỉ mới ngoài 40. Bạch Băng sinh ra trong gia đình có cha là võ sư và mẹ là một luật sư. Năm bà 18 tuổi, đậu vào trường Cảnh Sát nhân dân với số điểm lý tưởng những tưởng con đường tương lai sẽ vô cùng rộng mở. Thế rồi bà gặp Mặc Kỳ Minh - Lão đại Mặc gia đời trước. 18 tuổi, bà vì tình yêu bỏ qua lời cha mẹ, con đường học vấn để dấn thân vào thế giới của Mặc Kỳ Minh và trở thành một người phụ nữ tiếng tăm lẫy lừng trong cả hai giới Hắc - Bạch đạo.

Bạch Viên.....

Bạch Băng bước vào nhà, tuy ngôi nhà này trừ mỗi lúc bà về Mặc gia thì luôn luôn trong tình trạng không ai ở nhưng mỗi khi bước vào, cảm giác ấm áp luôn quanh quẩn bên bà.

Tắm xong, bà khoác lên người cái áo khoác bằng bông màu xám, lặng lẽ đi xuống phòng khách ngồi.

" Lão phu nhân....". Trần Cảnh thấy bà uống đến ly rượu thứ năm liền bước lên ngăn cản.

Trần Cảnh 35 tuổi và Trần Lưu Ly 30 tuổi, hai anh em họ Trần đi theo làm trợ lý cho bà đã hơn mười năm. Họ cũng ở trong Bạch Viên để tiện chăm sóc bà.

" Hai người chưa ngủ sao?" Bà cười cười nhìn hai anh em họ Trần.

" Dạ...."

" Tôi... chỉ là nhớ ông ấy..."

"......"

" Kỳ Hàn lớn lên giống ông ấy như đúc... cả tính cách nữa..."

"......"

" Hai con bé Tử Kỳ và Tú Viên....hai người thấy thế nào?"

"......." Hai anh em họ Trần nào dám bàn luận về hai người có khả năng là nữ chủ nhân đời sau của Mặc gia chứ.

" Hai người ngồi xuống đi... cứ nói... tôi muốn nghe.... Lưu Ly... cô nói trước xem!" Bà hiểu nỗi lo của hai anh em bọn họ... nhưng bà thật sự muốn nghe nhận xét từ hai người họ.

Bà tất nhiên đã biết rõ mọi việc về hai cô gái trước khi quay về, thậm chí bà còn biết mọi người trong Mặc gia đều có ấn tượng tốt với cả hai cô.

" Dạ... vì chưa tiếp xúc nhiều nên tôi cũng không nói được điều gì... nhưng theo điều được biết và quan sát thấy thì hai cô ấy thật sự tốt mặc dù... thân thế có hơi rắc rối..."

" Ừ... tôi cũng băn khoăn... nhưng tôi thân là cảnh sát mà cũng có thể làm vợ lão đại xã hội đen thì họ là sát thủ thì đã làm sao... đúng không?" Bà bỗng cười to rồi nói tiếp:

" Tú Viên thì tôi chưa gặp riêng nhưng Tử Kỳ thì... con bé quả thật thú vị... lúc tối ra tay với tôi thì không nể nang gì cả... làm tôi ê ẩm cả người... nhưng rất hợp ý tôi... chỉ là... Kỳ Hàn với nó... không rõ ràng gì cả... "

" Dạ..."

" Chỉ có điểm yêu đương này nó không giống ba nó gì cả... Kỳ Phong thì lại giống hệt..... thôi... trễ rồi... đi nghỉ ngơi thôi... hai người mau về phòng đi" Bà cười cười vỗ vai hai anh em họ Trần rồi đi lên lầu.

Trần Cảnh chờ bà vào phòng hẳn rồi mới về phòng mình còn Trần Lưu Ly dọn dẹp một chút rồi cũng đi về phòng.

Chap trước
Chap trước
Chap sau
Chap sau
Mục lục
Phu Nhân Sát Thủ Của Trùm Xã Hội Đen
Về đầu trang
Về đầu trang