Phu Nhân Sát Thủ Của Trùm Xã Hội Đen - Chương 1: Gặp

" Tú Viên.... dậy điiiiiiii...!!!!"

" Tử ....Kỳ.... " Tú Viên lọ mọ ngồi dậy, vẻ mặt còn ngái ngủ, cố gắng mở căng mắt ra. Đập ngay vào mắt là gương mặt thanh tú của Tử Kỳ với nụ cười gian xảo cùng đôi mắt hiệu ứng " chó con".

Tú Viên nhìn đồng hồ, mới 6h sáng, cô lại nhìn Tử Kỳ, nhăn nhó nằm xuống tiếp.

" Ai da... đậy đi bạn yêu à... không trễ mất". Tử Kỳ lại kéo Tú Viên dậy, Tú Viên nhất thời tung một cú đá về Tử Kỳ. Tử Kỳ nhếch miệng cười, xoay mình dễ dàng né cú đá, thuận thế chộp cổ chân Tú Viên, khóa cô nàng lại.

" Cậu còn đang ngái ngủ mà đòi đánh lại mình à... hahaha...." Tử Kỳ cười to.

" Cậu... mình giết cậu...."Tú Viên dãy giụa. Tử Kỳ đứng dậy, kéo Tú Viên vào nhà vệ sinh. Quãng đườnh từ giường tới nhà vệ sinh Tú Viên quyết sống mái với Tử Kỳ... tiếc là cô thua.. Bình thường cô đã không phải là đối thủ của Tử Kỳ, huống hồ cô vẫn đang mơ ngủ.

" 9h cuộc thi mới bắt đầu.... cậu làm gì đi sớm vậy?". Tú Viên nhăn nhó ló đầu ra hỏi.

" Cậu thật là.... mấy năm trước mình toàn là làm khán giả... năm nay thì khác... cũng được chính thức đua rồi.... mình thật hào hứng a" Tử Kỳ mắt sáng rực thao thao nói.

" Ừ.... " Tú Viên trề môi.

Cô và Tử Kỳ đã rời khỏi tổ chức X được hai tháng. Hợp đồng hết hạn, hai người không còn hứng thú với công việc sát thủ này nữa. Họ rời Pháp trở về Trung Quốc, đổi tên họ thân phận. Lúc làm việc, họ có được số tiền tương đối lớn đủ sống dư giả đến hết đời. Tú Viên thì mới theo học ngành Bác sĩ ở Đại học Bắc Kinh. Còn Tử Kỳ bản tính ham chơi nên chuyện học.. để sau vậy... bây giờ bay nhảy cho đã trước. Tuy đã có cuộc sống ổn định nhưng họ biết X vẫn lun truy sát họ.

" Tử Kỳ... cậu lộ diện như vậy... lỡ X..." Tú Viên lấp lửng...

" Châu Á này là địa bàng của Mặc gia... X không dám xuất hiện đâu..." Tử Kỳ thong thả nói.

Biết vậy.... nhưng... Tú Viên luôn thấp thỏm lo lắng.

............................

8h sáng, trường đua xe F1 lớn nhất châu Á đã chật kín người. Mỗi hai năm một lần, giải thưởng rất hấp dẫn nên dù tính chất cuộc đua rất khắc nghiệt và nguy hiểm thì số lượng tay đua tham gia vẫn rất đông. Hơn trăm tay đua đếm từ khắp nơi trên thế giới. Cuộc thi chỉ có hai vòng. Vòng một chia làm 10 bảng, mỗi bảng 10 xe, 10 xe dẫn đầu mỗi bảng sẽ đua chung kết với quán quân lần trước và một tay đua đặt cách.

Tử Kỳ thuận lợi về nhất bảng A. Màn ra mắt cực kì hoành tráng. Cô bỏ xa các đối thủ, chiếc Ferrari Enzo F150 đỏ trị giá hơn triệu USD lao vun vút, tốc độ chạy kinh khủng đến vậy, ở những khúc cua xử lý rất đẹp khiến khán giả đứng ngồi không yên, điều bất ngờ nhất chính là tay đua này lại là nữ.

Tay đua nữ thì không lạ gì... chỉ có điều tay đua nữ lọt vào chung kết xưa nay chỉ có cô. Chiếc Ferrari ngạo nghễ cán đích. Cửa xe bậc lên hệt như phượng hoàng lửa tung cánh, một dáng người thon thả từ tốn bước ra.

Áo crop top trắng rộng kết hợp với áo thun ba lỗ ngắn hở vòng eo thon, quần sọoc đỏ tôn đôi chân dài, làn da trắng muốt, tóc nâu xoăn cột đuôi ngựa nhẹ bay bay trong gió. Mắt kính đen to che gần nửa khuôn mặt, chỉ lộ ra nụ cười mê hồn. Nhìn cô giống một cô nhóc quậy phá hơn là một tay đua F1 như mọi người nghĩ. Xe để cho nhân viên kiểm tra, Tử Kỳ thong thả bước lại chỗ Tú Viên.

" Sao.... thế nào?" Tháo kính xuống, Tử Kỳ hất cằm hỏi.

" Vòng này cậu không qua được thì giải nghệ đi là vừa". Tú Viên nhả ra vài chữ lại cắm cúi gõ laptop.

Lúc Tử Kỳ đua cô đã nghe mọi người bình luận, biết rõ khả năng của Tử Kỳ, Tú Viên chẵng lấy làm lạ.

" Ây da... thôi bỏ đi... ". Tử Kỳ ngồi xuống bên cạnh. Cầm ly cafe thong thả uống.

" Đây... coi đi". Tú Viên thảy laptop lên đùi Tử Kỳ, tiện tay giật ly cafe.

" Ai vậy?". Tử Kỳ nhíu mày.

" Quán quân F1 năm rồi không phải là đối thủ của cậu.... đối thủ của cậu là người này... quán quân F1 4 năm trước, hắn ta là một người bí ẩn, không ai biết lai lịch của hắn cả... cứ 3 năm hắn tham gia một lần và đều về nhất". Tú Viên nói thêm.

" Nam... 28 tuổi.... biệt danh Hắc Long... xe Porsche... vô địch F1... 3 lần... là quán quân kì thi đầu tiên.". Tử Kỳ hoảng hốt.

" Chứng tỏ hắn đã thi đấu và thắng từ lúc hắn 16 tuổi. Năm nay là đúng hẹn 3 năm trở lại của hắn... sao... sợ rồi à?". Tú Viên lộ vẻ hứng thú dựa vào Tử Kỳ.

" Cậu bị ấm đầu sao.... Tử Kỳ này là ai... sợ gì chứ?". Tử Kỳ đẩy mạnh Tú Viên.

Sau đó là một màn thuyên huyên tự kỷ level max của Tử Kỳ. Tú Viên đã miễn nhiễn với những tình huống này nên để mặc Tử Kỳ bay cao bay xa. Hai người đâu hay biết trong đám đông có một ánh mắt sắc lẹm đang dõi theo hai người.

" Cuộc đua năm nay... thú vị đây...". Một thân sơmi đen ngồi trong phòng chờ lên tiếng.

" Lão đại.... có cần điều tra ko?". Một người đàn ông mặc vest đen cúi xuống hỏi.

" Cần...". Sau đó anh tựa vào ghế.. nhắm mắt lại.

" Anh.....". Một anh chàng mặc sơmi trắng quần jean đen, tóc nâu bước lại. Cúi người xuống mặt đối mặt với anh chàng sơmi đen. Tư thế cực kì ám muội.

" Cẩn thận đấy... em sẽ không nhường anh đâu....".

" Ồ... chờ chú em vượt qua xe đỏ kia đi".

" Đâu..?". Anh chàng nhìn theo ánh mắt người anh, rơi vào tầm mắt hai người là hai cô gái đứng cạnh chiếc Ferrari đỏ. Anh chàng tóc nâu này chính là Mặc Kỳ Phong, và tất nhiên anh chàng sơ mi đen kia là Mặc Kỳ Hàn.

.............................

Đến vòng chung kết, 12 tay đua 12 chiếc xe xếp thành hàng ngang trên đường đua. Tuy nhiên, ánh mắt mọi người đều đổ dồn về 3 chiếc xe ở giữa. Một đỏ một đen một xám. Một cô gái cầm cờ bước ra giữa đường đua. Cô gái cầm cờ lên cao, khi tay của cô vừa hạ xuống. 12 chiếc xe ... à không 11 chiếc lao đi như tên bắn.

Chiếc xe màu đen vẫn đứng im. Mọi người bắt đầu nhốn nháo. Mặc Kỳ Hàn một tay gác lên cửa xe... một tay đặt trên tay lái, ngón tay gõ gõ vô lăng. Khi chiếc xe cuối cùng đã xa 1km, chiếc xe đen mới gầm rú phóng đi.

Trên đường đua lúc này, xe đỏ và xám kè kè nhau dẫn đầu.... tốc độ hai xe thật kinh khủng... 200km/h. Và một điều khiến khán giả không tin vào mắt mình nữa là chiếc xe đen kì lạ kia chẵng mấy chốc vượt qua 9 chiếc xe và thẳng tiến đến 2 chiếc dẫn đầu.

" Haaaaaaa...... Anh.... em tưởng anh bỏ cuộc chứ......" Kỳ Phong mắt vẫn chăm chú nhìn thẳng.... miệng không ngừng cười nói.

" Hai người này anh em sao?" Tử Kỳ lẩm bẩm. Phía trước có một khúc cua hơi gấp, các tay đua lần lượt giảm tốc độ, chỉ có Tử Kỳ là vẫn duy trì tốc độ 200km/h. Vì thế vượt lên dẫn đầu.

" Cô ta điên...... anh.... anh..... anh cũng điên nốt rồi!". Kỳ Phong chưa nói xong thì đã thấy Kỳ Hàn tăng tốc, vượt lên.

Nhìn qua gương chiếu hậu, thấy chiếc xe đen từ từ đuổi kịp, Tử Kỳ cười lạnh. Đến khúc cua, vẫn tốc độ đó, Tử Kỳ cho xe qua cua một cách dễ dàng, tiếng rít xe vang lên chói tay. Khán giả nín thở nãy giờ, nhìn thấy cú rít xe thần sầu liền như ong vỡ tổ, tiếng hô vang lên rần trời. Chiếc xe đen cũng không thua kém, bây giờ đã chạy ngang hàng với cô. Theo sát là xe của Kỳ Phong.

Qua vài khúc cua nữa, đội hình đua vẫn vậy. Gần đến đích, chợt Tử Kỳ lẫn Kỳ Hàn đều tăng tốc tối đa 300km/h.

Kỳ Phong lắc đầu chịu thua.

Khi cách vạch đích khoảng 500m thì Kỳ Hàn bất chợt phanh gấp rồi dừng hẳn. Tử Kỳ chưa kịp nhận ra chuyện gì thì xe cô đã qua vạch đích. Cô phanh xe, tức giận bước xuống vừa lúc xe Kỳ Hàn chạy tới.

Mặc Kỳ Hàn chậm rãi bước xuống, tựa người vào thành xe. Mặc Kỳ Phong cũng đi tới coi trò hay sắp diễn ra.

"Anh..... làm vậy là có ý gì hả????...."

"....." Nhìn bộ dạng tứ đến đỏ mặt của Tử Kỳ, Mặc Kỳ Hàn cảm thấy hơi hứng thú chờ hành động của cô.

" Anh .... ngay cả cách tôn trọng đối thủ cũng không biết hả...?" Tử Kỳ cắn môi, tức giận đã lên tới cực hạn. Coi cô là gì chứ.... cô tập trung thi đấu còn anh coi như trò đùa.

" Tử Kỳ... bỏ đi.... chúng ta về..." Tú Viên nhìn thấy thái độ của Tử Kỳ rồi nhìn vẻ lạnh lùng của Mặc Kỳ Hàn cùng với vài người âu phục đen đứng xung quanh nên biết người này lai lịch không phải tầm thường. Không nên dính vào thì tốt hơn.

" Cậu ... buông mình ra ... "

" Cậu làm loạn gây chú ý lỡ X phát hiện thì sao?" Tú Viên thì thầm vào tai Tử Kỳ.

" Ừ thì.... " Chưa nói hết câu Tử Kỳ đã bị Tú Viên kéo vào xe, ngồi ở ghế phụ cô vẫn không yên phận, ló đầu ra hướng Mặc Kỳ Hàn la ó: " Đừng để tôi gặp lại anh.... nếu không... anh chết không đẹp đâu...".

Nhìn theo chiếc xe đỏ chói chạy đi, Mặc Kỳ Hàn khẽ nhếch miệng, quay người đi vào xe. Vừa quay qua đụng phải Mặc Kỳ Phong với vẻ mặt nghệch ra nhìn theo hướng xe đỏ chạy đi.

" Gì thế?" Mặc anh nhíu mày.

" Anh..... em yêu cô ấy mất rồi... ".

" Cô nào?"

" Cô gái dịu dàng đó đó...."

" Chú mày yêu bao nhiêu lần rồi?" Nói xong, anh hừ khinh bỉ chui vào xe.

" Lần này.... em yêu thật...." Mặc em chui đầu vào trong xe.

" Mặc xác chú mày..." Nói xong anh rồ ga chạy đi. Hai chiếc Cadillac đen cũng nhanh chóng bám theo.

Mặc Kỳ Phong ngẩn tò te một lúc rồi lên tiếng:

" A Tư.... Điều tra cô gái.... à không .. hai cô gái ấy....".

" Vâng.... Lão nhị..... vậy giờ...." A Tư bước lên cung kính hỏi.

" Về công ty trước.... chơi đủ rồi..." Nói xong anh cũng lên chiếc Porsche xám của mình chạy đi, theo sau là hai chiếc Lexus đen bóng.

Chap trước
Chap trước
Chap sau
Chap sau
Mục lục
Phu Nhân Sát Thủ Của Trùm Xã Hội Đen
Về đầu trang
Về đầu trang