Chồng Tương Lai Thì Sao Anh Đừng Hòng Bắt Nạt Được Tôi - Chương 13: Đau Dạ Dày

Giữa trưa, cô bị anh làm phiền giấc ngủ thức dậy mà phụ giúp anh nấu đồ ăn trưa.

Trong bếp, trên bàn bày la liệt rau cải,.. cá, thịt, gà... Nhìn mà cô thở dài thườn thượt.

Lấy tạp dề mặc vào xơ chế sạch sẽ mấy thứ đó. Đến phần ướp nguyên liệu cô nhướn mày bảo anh.

- Tôi dở khoản này. Tôi làm xong rồi đến phiên anh đó.

Đoạn, muốn chuồn êm xuôi. Ai ngờ bị anh bắt được nắm cổ áo kéo lại.

- Đứng yên đó.

Cô cố nặn ra một nụ cười nhã nhặn. Chăm chú nhìn anh nấu nướng. Ướp nguyên liệu và nêm nếm cho vừa miệng.

Bỗng anh bắt cô lấy chảo xào hành tây, dưa leo và mực. Cô ậm ừ làm theo.

- Này, nêm làm sao.

Gọi với anh mong anh chỉ bảo. Tay cô liên tục xào qua xào lại cho chín.

- Một ít muối và một ít bột ngọt.

Anh chiên cá kế bên mở miệng nhàn nhạt mà nói với cô.

Nghe theo anh cô lấy hủ muối mà nhầm sang hủ đường, hủ bột ngọt thì lấy đúng đó. Lẩm bẩm nhớ kĩ lời anh.

- Một ít muối, một ít bột ngọt.

Miệng nói tay làm. Và một ít của cô vô cùng ít nha. Chỉ là bỏ gần nửa muỗng cà phê thôi à.

- Chết rồi, ngọt quá.

Nếm thử, cô kêu lên. Nó ngọt gần bằng nồi chè luôn rồi. Huhuhu...thật thảm hại.

- Cái cô này, hậu đậu quá. Muối mà lấy đường bảo sao không ngọt.

Anh khẽ mắng cô. Nhìn hủ đường để đó là đủ hiểu. Đưa cái xẻng nhờ cô canh giúp con cá trên chảo, chín vàng đều rồi gắp bỏ vào cái đĩa.

Lấy hủ muối anh nêm nếm lại món cô nấu. May ra còn chế biến lại được. Nếu không nhìn nguyên liệu dự trữ để nấu ăn của mình bay vào sọt rác một cách uổng phí như thế.

Anh sẽ cho cô ăn cơm không chan nước tương.

- Á...dầu bắn trúng tay tôi rồi.

Không thể tin được, ngoài việc dở nêm nếm cô làm việc gắp con cá cũng không xong.

Cô quăng cái xẻng xuống cái chảo làm dầu văng sang anh một ít. Anh bắt đầu nổi đoá. Đem tất cả thức ăn vừa mới nấu xong còn nóng hổi ở trên bếp, bỏ vào đĩa đặt ở trên bàn.

- Cô rửa tay, rồi lấy một tô cơm đem lại đây.

Cô vâng lời đi ngay. Lại chỗ nấu cơm, rút điện nồi cơm. Mở nắp ra, xới xới cơm bới một tô đầy đem lại.

Đi chưa tới nơi là chân cô tự nhiên tê cứng bước không nổi nữa.

- Anh giúp tôi coi. Tê chân chết rồi.

Anh bó tay chấm cơm với cô luôn. Mới nấu nướng một tí là than trời than đất. Giờ còn tê chân, đúng là dở tệ quá đi.

Sải bước đi lại chỗ cô, giật lấy tô cơm đi lại đặt trên bàn, lạnh giọng mà nói với cô.

- Đợi chân hết tê rồi cô hẵng đi lại đây. Tôi không có đủ lòng tốt mà bế cô rồi dâng cơm lên tận miệng cô đâu.

Đả kích, đả kích vô cùng lớn nga. Căm hận trừng mắt nhìn anh. Hít một hơi rồi thở ra. Nén giận, phải nén giận. Không nên bùng phát vì sẽ hư bột hư đường hết.

Rặn một nụ cười méo mó, cô bất động đứng yên hai phút, chân đỡ tê. Cất bước đi lại ngồi vào bàn ăn.

- Tôi bới cơm cho.Đem tô cơm để trước mặt mình, cô bới một chén đầy ắp cho anh.

- Cô nghĩ tôi là heo à.

Anh chau mày nhìn chén cơm cô bới.

- Ăn nhiều có sức khoẻ mà làm việc.

Cô thản nhiên đáp. Ánh mắt cún con long lanh nhìn anh hòng mong anh siêu lòng mà ăn hết.

Miễn cưỡng nhận lấy, thôi thì xem như lòng tốt của cô lo nghĩ cho anh. Bởi theo anh nghĩ lòng tốt của cô chỉ đến một lần không đến lần thứ hai.

Thấy anh chịu ăn. Cô hơi vui nha. Gắp lia gắp lịa thức ăn cho anh. Còn mình từ tốn ăn uống. Cười thầm trong bụng khi chén cơm của anh bên trên đầy ắp thức ăn.

Thế là cách trả thù ép anh ăn no căng bụng đã thành công. Hahaha....nể mình quá đi.

Quả thật cô là người âm hiểm nga.

Còn anh sao ngây thơ thế nhỉ? Bị cô lừa gạt một cách đầy ngoạn mục như vậy? Đổi ý xấu của bản thân mình thành ý tốt đối với anh.

Ăn xong, cả hai cùng nhau rửa chén, rửa đĩa...sạch sẽ úp lên. Nhưng sắc mặt anh có vẻ không được tốt.

Cô không thấy được điều gì đó bất thường ở anh. Cứ lo úp chén mãi.

Sắc mặt anh ngày càng khó coi.

Có lẽ lâu nay ăn ít mà hôm nay anh ăn nhiều, có chút không quen. Dạ dày vì vậy mà mở to chứa nhiều thức ăn.

Giờ nó lại rất là khó chịu đây này.

- Xong rồi, anh làm việc đi. Tôi đi xem tivi đây.

Lau khô tay cô quay sang bảo anh.

....

Anh không đáp, đi đến cái ghế ngồi xuống. Cô thấy anh có vấn đề, chạy lại hỏi han.

- Anh sao vậy?

- Không sao. Cô đi đi.

Anh nói, phẩy tay đuổi cô.

Chết tiệt, anh hôm nay mà cũng gặp phải chuyện này ư? Vì cái cô vợ này mà anh phải chịu đựng, dạ dày của anh thật sự khó chịu.

- Hình như anh đang đau dạ dày phải không?

Thấy anh nhăn nhó, cô đoán là vậy. Chạy rót cho anh cốc nước ấm bảo anh uống.

- Uống đi. Tại tôi vì muốn trả thù nên ép anh ăn nhiều, mới xảy ra việc này. Mà anh không ăn cũng được mà. Biết rõ mình chẳng thể ăn nhiều trong cùng một lúc mà còn ăn.

- Không sao. Tôi đỡ rồi.

Anh sau khi uống cốc nước ấm đã đỡ hơn. Cất giọng lạnh nhạt hướng cô mà nói.

- Ừ, anh về phòng nghỉ ngơi đi.

Cô lăn xăn chạy đi dẹp cốc nước rồi nắm tay anh đi lên. Cảm giác nóng bừng bừng trên gương mặt anh. Bàn tay anh bất giác rụt tay lại.

Lạnh lùng lướt qua cô một cách nhanh nhất có thể.

Cô đơ đơ, nhớ lại chuyện lúc nãy. Mặt cô hơi nóng nha.

Thiệt là ngại quá đi mất.

Chap trước
Chap trước
Chap sau
Chap sau
Mục lục
Chồng Tương Lai Thì Sao Anh Đừng Hòng Bắt Nạt Được Tôi
Về đầu trang
Về đầu trang