Sủng phi vô đối: vương gia thật đáng yêu! - Chương 11: Bị đẩy xuống sông(1)

( nhìn cái tựa vậy thôi chứ không phải vậy nha , nữ chính của tui là cường nữ , không phải bánh bèo vô dụng nha !)

Tần Phong là một nam nhân anh tuấn khiến vạn người mê mệt , Tô Thủy Ngưng cũng không ngoại lệ .....

Nàng ta là thứ nữ của một quan nhỏ trong triều đình , vì say đắm Tần Phong mà xin phụ thân hỏi ý

Vừa hỏi đến Tần Phong thì hắn đã dùng điệu bộ chán ghét mà thẳng thừng từ chối nàng ta

Ngay cả Thanh Châu quận chúa xinh đẹp mà hắn còn không thương hoa tiếc ngọc nói chi chỉ là một thứ nữ quan nhỏ trong triều, nhan sắc cũng được xem là đẹp nhưng cũng chẳng có mấy điểm là nổi bật

( Này thì định tranh chồng với nữ 9 hả cưng !)

Hắn từ chối thì thôi , còn chính thức tuyên bố người hắn yêu duy chỉ có Lạc Thanh Hoa , kẻ khác đừng hòng tiếp cận hắn ...... khiến Tô Thủy Ngưng nhục nhã không thôi , nhưng vẫn chưa hoàn toàn bỏ ý định ấy , đồng thời cũng vô cùng ganh ghét Lạc Thanh Hoa

Vì sao chứ ?

Vì Lạc Thanh Hoa vô cùng xinh đẹp tài giỏi , lại là đích nữ nhà thừa tướng được thương yêu, là thê tử được nam nhân vạn người mê như Tần Phong vô cùng nâng niu, chiều chuộng , vị trí của nàng luôn được các cô nương trong thành đều ao ước có được nhưng cũng có phần ghen tị

Còn nàng ta ..... Sắc đẹp không mấy nổi bật , lại là thứ nữ không mấy được sủng , mà người nàng ta đem lòng yêu say đắm.......lại vô cùng thương yêu Thanh Hoa mà thẳng thừng từ chối nàng ta khiến nàng ta bị thiên hạ chê cười một trận

Nỗi uất hận , ghen tức ngày một nhiều khiến nàng ta căm hận Thanh Hoa đến tận xương tủy....cũng nhiều lần hãm hại Thanh Hoa

___________

Lạc Thanh Hoa đang dạo gần bờ sông ngắm cảnh trong hoa viên rộng lớn thì chợt có âm thanh từ sau gọi vọng đến

" Thanh Hoa tỷ tỷ , đã lâu không gặp " giọng nói ôn nhu nhưng lộ rõ ngữ điệu ganh ghét

" Đường muội ! "

" Từ khi làm cửu vương phi tỷ lại không ngó ngàng đến phủ tướng quân này nữa sao ?"

Giọng nói mang theo vài phần châm chọc

" Ta là bận quá , hôm nay mới có dịp cùng Phong Phong về thăm phụ mẫu " nàng bình thản đáp

" Là vậy sao ? Ta còn tưởng ai kia tham phú quý mà quên tình thân chứ !" Còn dám gọi là Phong Phong nữa chứ , tiện nhân đáng chết !!!

" Sao lại vậy được chứ !"

Nàng lại nói tiếp

" Nói về tham phú quý thì phải nói đến ai kia .....là con nhà quan mà lại suốt ngày quanh quẩn trong phủ thừa tướng , là hưởng nhờ lộc hay là ăn nhờ ở đậu đây " haizz, đúng là nói kẻ khác không biết nhìn nhận lại mình mà , Tô gia này cũng thật bất hạnh a !!!

( Nói hay lắm , nhục mặt chưa con !!!)

" Tỷ ....tỷ ....ngươi " Nàng ta tức đến nghẹn họng

Mới đến cửu vương phủ không bao lâu mà miệng lưỡi đã ghê gớm như vậy rồi , đúng là cái thứ tiện nhân

" Muội ....là đang mắng thầm tỷ sao , mắng tỷ là tiện nhân ....hay là..... đáng chết"

" A " nàng ta bị nói trúng tim đen mà giật mình

Hứ , đám người cổ đại luôn là vậy , nghèo ngôn ngữ mắng chửi . Suốt ngày chỉ tiện nhân , đáng chết, vô sỉ .....ha ha , quá nghèo ngôn ngữ rồi , nhắm mắt cũng đoán ra !

Sao nàng ta lại biết chứ , là có khả năng đọc được suy nghĩ của ta sao , đáng sợ

" Là đang nghĩ rằng ta đọc được suy nghĩ của muội sao , muội muội "

Nành nhấn mạnh hai từ ' muội muội' khiến nàng ta rùng mình

" Tỷ , sao ....sao tỷ lại ..."

" Ta là đọc được suy nghĩ đó , cẩn thận ! Ha ha "

Trêu đùa đồ ngu ngốc này cũng thật vui , như một con lừa cố ra oai , là cho ai xem chứ ?

Đọc suy nghĩ gì chứ , vớ vẩn , chẳng qua tỷ đây chuẩn bị tốt nghiệp khoa tâm lí học thôi , đáng lẽ vài bữa trước đã nhận bằng rồi .... chậc.....xem ra xuyên đến đây cái công học này cũng không vô dụng như ta nghĩ a !

" Im đi , đồ tiện nhân , còn mạnh miệng gì chứ !? "

" Thử xem "

Nàng buớc lại trước mặt nàng ta , vẻ mặt giễu cợt đe đọa khiến nàng ta giật mình , có phần kích động

" Muội sợ gì chứ , cũng còn rất mạnh miệng nha ! "

Thanh Hoa đặt tay lên vai Tô Thủy Ngưng mà nắm chặt, áp chế tâm lí nàng ta , khiến nàng ta hoảng sợ trong lòng không thôi

" Buông ra !" Nàng ta sợ hãi đẩy Thanh Hoa ra

" A"

Tiếng hét lần này chính là của Thanh Hoa , nàng bị đẩy ra sau , vô tình lại rơi xuống sông

' tủm '

Thân mình nàng hoàn toàn hoà nhập vào dòng sông xinh đẹp lạnh lẽo giữa hoa viên ấy

" Cứu ....a .....cứu ......cứu .....ta ......cứu ta .....a " nàng trôi nổi kêu cứu

" Đáng đời , tiện nhân, chết luôn thì càng tốt !"

" A .... vương phi .... vương phi bị nạn ....cứu vương phi " A Mân hét lên , hốt hoảng chạy đi kêu người cứu

Sao nàng ta cũng ở đây chứ , nàng ta , nàng ta thấy mọi việc ta làm sao ? Không, không , không phải ta làm , là Thanh Hoa ép ta _ Tô Thủy Ngưng sợ hãi trong lòng

" Tỷ tỷ , để muội cứu tỷ lên , là muội sơ ý thôi " nàng ta bày ra bộ mặt giả tạo

Nàng ta với cành cây đưa ra sông muốn vớt Thanh Hoa lên , hòng che đậy mọi người

Cành cây vừa đưa gần tới tay Thanh Hoa , Tô Thủy Ngưng vui mừng định kéo lên thì .....Thanh Hoa cầm lấy một đầu cành cây ấy , giật mạnh mà ném thẳng xuống dòng sông

" A , tỷ tỷ làm gì vậy ?"

" Hứ " nàng cười nhếch miệng vẻ thần bí cùng khiêu khích lên nỗi sợ hãi trong lòng nàng ta

" Người đâu , đến đây , đến đây nhanh lên " A Mân dẫn theo đoàn người làm trong phủ đến cứu Thanh Hoa , theo đó là cả người Lạc Gia cùng Tần Phong sợ hãi đi đến

" A....cứu ta ... cứu....cứu ta " Thanh Hoa sợ hãi hét lên giữa dòng sông

" Hoa Hoa , Hoa Hoa , nàng đừng sợ "

" Phong , hu " nàng khóc nấc lên

'tủm '

" Vương gia !"

Tần Phong nhảy thẳng xuống dòng sông , bơi lại chỗ Thanh Hoa mà nhanh chóng đem nàng lên bờ

Chap trước
Chap trước
Chap sau
Chap sau
Mục lục
Sủng phi vô đối: vương gia thật đáng yêu!
Về đầu trang
Về đầu trang