Sủng phi vô đối: vương gia thật đáng yêu! - Chương 2: ngất

Trước mặt nàng là một mĩ nam cổ trang , thật xinh đẹp động lòng người

Mắt sáng như ngọc , mày kiếm , tóc dài mượt , khuôn mặt góc cạnh hoàn mĩ , môi mỏng , mũi cao  trang phục bằng vải gấm lộ nên khí chất hào hoa phong nhã , gặp người người yêu gặp hoa hoa nở , rất anh tuấn tiêu sái a

Nhưng.....

Hắn tiến đến gần giận dữ nắm bả vai nàng , lay mạnh mà hỏi

" Nàng không muốn làm vương phi ta đến vậy sao ? Hả ? "

"...." Wtf , mĩ nam , anh đang nói gì vậy ?

" Nàng rất muốn gả cho thái tử sao ?"

Khoan , vụ gì vậy , chết rồi , mình không biết quá khứ của thân chủ . Tạm phân tích vậy : mình là vương phi , đây là vương gia suy ra mình là vợ anh này , vậy mình là phụ nữ đã có chồng sao ? Mình chỉ mới tròn 18 thôi mà ! Còn cái gì mà thái tử ? Chắc là anh ông này rồi . Suy ra vì mình dẹp khuynh quốc khuynh thành nên được hai anh em này giành , haha  , mình gả cho vương gia mà vẫn luyến tiếc thái tử nên nhảy sông sao ? Nên vương gia mới ghen ? Không được , phải nịnh , nịnh để bảo toàn mạng sống , thời này chém giết ghê lắm a !!! Phải lập kế hoạch mĩ nhân kế 3 bước

" Vương ...vương gia ,  tay ta đau quá, ta không có " bước 1 : bánh bèo vô dụng

Vương gia nghe vậy lập tức bỏ ra , lùi về một chút

Hí hí có tác dụng rồi!

" Nói lí do nàng nhảy xuống sông "

" Ta ...ta không nhớ " trí nhớ thân chủ có về đâu mà ta biết chứ . Bước 2 : giả vờ mất trí nhưng là mất thật

" Không nhớ sao ? Nàng là đang nói thật hay không còn gì để ngụy biện ? "

" Thật ta không nhớ mà "

Nàng giả vờ khóc lóc

" Hu hu " bước cuối cùng khổ nhục kế

Một hai ba ... đổ

Nhưng ....

" Nàng còn giả vờ nữa , nói mau , nói , nàng thật sự rất yêu thái tử ?"

Vương gia kích động mà lay mạnh vai nàng lần nữa . Thật là không đổ sao , người cổ đại khó lừa thế à?

Nàng cảm thấy hơi chóng mặt , đầu óc xoay cuồng ,ý thức dần mơ hồ rồi ngất xỉu

" Nàng còn giả vờ ngất nữa à ?" Hắn tức giận mà lay nàng nhanh hơn

" Vương gia vương gia , hình như vương phi là ngất thật !!! Mặt rất xanh xao " hai tì nữ hốt hoảng mà ngăn lại

" Thanh Hoa , Thanh Hoa , nàng tỉnh lại !!!"

_________ qua vài thời thần

Vương gia cùng các tỳ nữ lộ lắng mà chờ đợi nàng tỉnh lại

Thái y đang xem mạch cũng bị hối thúc đến độ chẳng thể tìm được mạch máu , tức điên lên mà chẳng thể chửi , không khéo lại bay đầu!!!

Nàng dần tỉnh lại , đầu óc hơi mơ hồ , một đoạn ký ức và những câu nói chưa bao giờ nghe ùa về khiến đầu nàng đau như búa bổ

Vương gia thấy vậy cho mọi người ra ngoài , lòng vui mừng nắm lấy tay nàng

" Nàng có sao không , rất đau à , không sao có ta đây rồi , bổn vương sẽ bảo vệ nàng "

Nàng nghe nhưng vẫn không thể trả lời , thật sự rất đau , đây là tác dụng phụ của xuyên không sao ? Thật khó chịu !

Vương gia vẫn ôm chặt nàng , lòng kích động cùng hối lỗi

" Xin lỗi , là do ta hành sự lỗ mãng , xin lỗi "

Nàng bất giác đau đớn mà ôm chặt lấy hắn , nghiến răng ken két mà chịu đau , hắn cũng hoảng sợ mà ôm nàng càng chặt , nhưng như vậy lại khiến nàng thoải mái , ôm hắn say sưa , từ từ xem phần kí ức của thân chủ

Mùi hương trên người hắn rất dễ chịu , thật khiến người khác yên lòng , tên này thật sự rất cuống hút cả vẻ ngoài lẫn mùi hương a

Tại sao cô ấy lại té xuống sông ? Là bị hại hay tự tử mà dẫn đến chết đây ?

Nàng thật rất thắc mắc, ôm chầm vương gia mà trầm lặng

( Vâng , chị rất tỉnh , ôm người ta như đúng rồi ý ?)

Chap trước
Chap trước
Chap sau
Chap sau
Mục lục
Sủng phi vô đối: vương gia thật đáng yêu!
Về đầu trang
Về đầu trang