MỘT ĐỜI MỘT KIẾP - CHỈ CÚI ĐẦU HÔN EM

Nhất Tâm ở bệnh viện 3 ngày, Tống Tử Hạo mang cả Nhất Vương vào đó, không rời nửa bước.

Lần ốm này của Nhất Tâm hình như cũng không phải là rất tệ, sốt 40 độ, mất đi ý thức, nhưng mang về cả một khối “tài sản” vô cùng quý giá, đối với Tống Tử Hạo… Nhất Tâm nhớ ra rồi… cũng mơ hồ nhớ về những ngày bị bắt đi, cô có chút sợ hãi đối với những nơi vừa nhỏ, vừa tối.

Nhưng cô một lời cũng không nói cho Tống Tử Hạo biết, ai bảo anh làm cô tức giận chứ.

………………………….........

Nhất Tâm khỏe lại, muốn về nhà, Tử Hạo có chút không đồng thuận, nhưng cũng không thể lại chọc giận cô.

Tống Tử Hạo ngày ngày ân cần bên cạnh chăm sóc Nhất Tâm, biết cô vẫn tức giận mình, anh cũng không dám làm càng.

…………………………...........

Buổi sáng hôm ấy…

Nhất Tâm tỉnh dậy, đi xuống lầu, liền thấy Tống Tử Hạo đang loay hoay dưới bếp. Cô tò mò đi đến, tựa vào cửa phòng ăn, nhìn anh hỏi:

“Anh đang làm gì vậy?” – Nhất Tâm chủ động nói chuyện với mình làm Tống Tử Hạo vừa ngạc nhiên, vừa vui mừng.

“Sao mới giờ này em đã dậy rồi?” – Tử Hạo quay đầu nhìn cô, cười hỏi.

“Vẫn trễ hơn anh còn gì.” – Nhất Tâm tiến lại gần…

“Anh đang nấu cháo sao?” – cô ngạc nhiên, tròn mắt nhìn Tống Tử Hạo thành thạo cắt cà rốt.

“Phải, em chờ một chút là có thể ăn rồi” – Tử Hạo cười cưng chiều.

“Có phải tôi vẫn chưa hạ sốt không? Tôi đang hoa mắt hả?” – Nhất Tâm cười cười hỏi lại.

“Cô gái, anh đây không vô dụng như em nghĩ đâu.”

“Có thể ăn được rồi hẳn khoe khoang”

“Nếu có thể ăn, em cho anh cái gì?” – Tống Tử Hạo nghiêng đầu, thấp giọng hỏi.

“Con người anh, sao lúc nào cũng hỏi những câu tương tự nhau như vậy? Không thấy chán sao?” – Nhất Tâm vờ chau mày nhìn Tống Tử Hạo.

Cô nhớ lúc nhỏ, Tử Hạo cũng thường xuyên hỏi cô những câu tương tự như : “Anh sẽ nhận được gì?”, “em có cái gì đổi lấy không?”, nhưng thông thường thì Tử Hạo vẫn nguyện ý làm và không nhận lại được cái gì.

“Anh có từng hỏi rồi sao?”

“Không có, thôi anh tập trung vào, không nấu được là mất mặt lắm đấy.” – Nhất Tâm vừa nói, tay vỗ vỗ lên vai Tử Hạo, ý bảo anh cố lên.

“Em đừng coi thường anh… Được rồi, trong bếp rất nóng, mau ra ngoài đi, đừng ở đây làm anh phân tâm.” – Tống Tử Hạo bị vài cái vỗ vai của Nhất Tâm mà ý chí bừng bừng.

Nhất Tâm cũng không nói thêm gì, cười cười ý châm chọc rồi quay đi.

Lát sau, Tống Tử Hạo thật sự bày ra bàn một bữa sáng không tồi. Nhất Tâm nhìn bát cháo, lại ngẩng đầu nhìn Tống Tử Hạo, nghi ngờ hỏi

“Thật sự có thể ăn sao?”

“Em…” – Tống Tử Hạo hơi nhíu mày, lại cười nhẹ nói tiếp: “Em không biết ngoài kia có bao nhiêu người xếp hàng chờ anh nấu cho họ một bữa đâu.”

“Dù sao tôi cũng không phải là người kiên nhẫn đến mức vì một bữa ăn mà xếp hàng dài” – Nhất Tâm nhàn nhạt trả lời, nghĩ ngay đến cô Linda ‘của Tống Tử Hạo’, rất không vui nói.

“Ăn đi, mau tập trung ăn đi” – Tống Tử Hạo cứng họng, không tranh luận được nữa.

Nhất Tâm cúi đầu ăn, thật ra mùi vị không tệ, lại là tự tay người đàn ông này nấu, dĩ nhiên là đặc biệt ngon hơn. Nhưng nghĩ đến việc của Linda và Tống Tử Hạo, Nhất Tâm thật sự không vui nổi. Cô ngẩng đầu nhìn anh, sau đó lại cúi xuống, lại ngẩng lên. Tống Tử Hạo sao có thể không nhìn thấy, lúc Nhất Tâm vừa định cúi đầu lần nữa, Tử Hạo liền vươn tay nâng cằm Nhất Tâm, ân cần hỏi:

“Có gì muốn nói với anh sao?”

“Tôi… không… à có…” – Nhất Tâm ngập ngừng.

“Em sao vậy?” – nhìn chằm chằm vào đôi mắt đang khó xử của Nhất Tâm

“Tôi… tôi có chuyện muốn hỏi anh…có phải…” – ánh mắt cô chùng xuống.

“Phàm Nhất Tâm?” – Tống Tử Hạo khẽ gọi tên cô

“Có phải anh….. giữa Linda và Thuần Nhi… rốt cuộc anh thích người nào vậy?” – Nhất Tâm nhỏ giọng hỏi.

Tống Tử Hạo đột nhiên cảm nhận được gì đó, liền trêu chọc cô:

“Anh cũng muốn hỏi em đây. Em cảm thấy là ai mới tốt? Chỉ cần em nói, anh sẽ nghe em.”

“Ai cũng tốt hơn tôi cả.” – Nhất Tâm nói lí nhí, rồi đứng dậy bỏ lên lầu.

Tống Tử Hạo đuổi theo sau, thuận thế kéo tay, ép cô vào tường.

“Đợi đã, em thế này là sao?” – Tống Tử Hạo giả điên.

“Tôi thì có thể có gì chứ?. Anh đứng xa một chút, như thế này không tiện lắm” – Nhất Tâm trầm giọng đáp.

“Có nói hay không?”

“Tống Tử Hạo, anh có thể đừng ở trước mặt tôi tỏ ra dịu dàng hay không? Anh đã có người anh thích, xin anh đừng khiến tôi trở thành kẻ ngốc” – Nhất Tâm nhíu mày nói.

“Em như vậy, anh sẽ nghĩ là em đang ghen đấy” - nếu không phải ghen thì là gì chứ, người đàn ông này thật là…

“Ghen sao? Tại sao tôi phải ghen? Tôi… dùng tư cách gì để ghen?” – Nhất Tâm cúi đầu, giọng nói Nhất Tâm nhỏ dần.

“Được, anh cho em tư cách.” – Tống Tử Hạo nói xong liền cúi đầu hôn cô gái trước mặt.

“uhmmm…”

Tống Tử Hạo không vội vàng, chỉ dịu dàng hưởng thụ đôi môi đỏ mộng của cô. Một tay giữ sau đầu Nhất Tâm, tay khác ôm chặt eo cô, kéo sát vào mình. Nhất Tâm chuyển từ ngạc nhiên sang phối hợp, hai tay vòng qua cổ Tử Hạo.

Đây là lần thứ 3 họ hôn nhau, nhưng là lần đầu tiên Nhất Tâm đáp trả Tử Hạo trong trạng thái tỉnh táo, điều này không khỏi khiến tim Tống Tử Hạo rung lên mạnh mẽ. Khi cảm thấy đã chà sát đủ lâu, lúc này lưỡi anh bắt đầu tìm đến, quấn lấy đối phương.

Hai người quấn lấy nhau, Tử Hạo vừa hôn, vừa dời người, thoáng chút đã mang Nhất Tâm đến phòng mình.

Trong lúc dục vọng của Tử Hạo đạt tới giới hạn, Nhất Tâm lần nữa đẩy anh ra. Tử Hạo vẫn đê mê nhìn chằm chằm Nhất Tâm, giữa hai đôi môi kéo một sợi chỉ bạc.

“Xin em, thử một lần thôi, thử yêu anh, có được không?” – Tống Tử Hạo nhỏ giọng bên tại Nhất Tâm, tay vẫn không buông eo cô ra.

“Người phụ nữ có thể khiến anh cúi đầu… là ai?” – Nhất Tâm cũng không phản kháng, chỉ dịu giọng hỏi.

“Tại sao anh chưa từng nhìn ra em lại ghen đến vậy nhỉ?” - hết giờ để đùa rồi sao? Cái người này, luôn làm người ta sốt ruột mà.

“Không cần trả lời nữa” – Nhất Tâm định vùng ra, liền bị vòng tay kia giữ chặt.

“Phàm Nhất Tâm, em phải nhớ rõ, cuộc đời Tống Tử Hạo anh chỉ vì một việc mà cúi đầu, đó là hôn em." - lại cúi đầu hôn.

Nghe được câu trả lời hài lòng như vậy Nhất Tâm dĩ nhiên đặc biệt vui vẻ, phối hợp cũng tốt hơn. Tử Hạo đẩy nhẹ, Nhất Tâm đã nằm trên giường, anh chống hai tay bên người cô, lại định triền miên.

“Anh không định đi làm sao?” – Nhất Tâm vội vươn tay che miệng Tử Hạo .

Tử Hạo không phản ứng, hôn lòng bàn tay Nhất Tâm.

“Này, anh mau dậy đi làm đi.” – Nhất Tâm nhắc lại.

“Bảo bối, câu trả lời của anh em có hài lòng không? Nếu đã hài lòng, có phải em cũng nên cho anh biết đáp án không?” – Tống Tử Hạo lúc này mới vuốt ve gương mặt cô, cưng chiều hỏi.

“Anh hỏi em cái gì?” – Nhất Tâm ngơ ngác hỏi lại.

“Thử yêu anh, có được không?” – ngón tay thon dài của Tống Tử Hạo chạm đến đôi môi đang sưng đỏ vì bị chà sát liên tục, thấp giọng hỏi.

“Sau khi anh đi làm về, nếu như em vẫn ở nhà anh, tức là em đồng ý, nếu không…….” – Nhất Tâm chưa hết câu liền bị Tống Tử Hạo ngậm lấy đôi môi.

“uhmmm…” – Nhất Tâm đẩy anh ra, chau mày: “Anh mau đứng dậy, em sẽ đổi ý đấy.”

“Được, được, đừng đổi ý, anh lập tức nghe lời em.” – Tống Tử Hạo biết Nhất Tâm nói được làm được, dù anh có cảm giác hình như cô cũng thích anh, cũng bắt đầu đáp trả anh, nhưng không thể vì một chút cảm giác đó mà mạo hiểm thách thức Nhất Tâm. Tống Tử Hạo nhanh chóng đứng thẳng dậy, đi vào phòng tắm.

Trước khi rời khỏi nhà đi làm, Tống Tử Hạo còn ghé vào tai Nhất Tâm, dùng giọng nghiêm túc nhất có thể:

“Nhất định phải đợi anh về, em mà trốn đi, anh sẽ lật tung thành phố này tìm em đấy”

Nhất Tâm chỉ bĩu môi, không thèm để ý anh.

……………………………….

Tử Hạo đi làm…

Ở nhà….

“Alô…?” – Nhất Tâm nhận được điện thoại, sau đó ra ngoài.

Chap trước
Chap trước
Chap sau
Chap sau
Mục lục
MỘT ĐỜI MỘT KIẾP
Về đầu trang
Về đầu trang