MỘT ĐỜI MỘT KIẾP - HỌ NHẢ NGƯỜI HOẶC TÔI NUỐT CHỬNG HỌ

Tống Tử Hạo lái xe thẳng đến công ty, “mang theo” Pirer cùng tới.

“Chào tổng giám đốc”

“Chào tổng giám đốc”

Pirer đi bên cạnh tự nhận thấy mình giống như vệ sĩ thân cận. Vào thang máy chuyên dụng, đến thẳng phòng làm việc tầng 65. Vừa bước vào phòng, Pirer bổ nhào đến ghế sofa đối diện bàn làm việc của Tử Hạo, rót nước, uống một hơi, lên tiếng:

“Ôi mệt chết tôi rồi, mệt chết tôi rồi. Xây công ty gì mà cao vậy chứ.” – Pirer không sợ trời, không sợ đất, nhưng mắc chứng sợ không gian hẹp, vào thang máy là khó thở.

“Thứ nhất tôi không bảo cậu lên đây cùng tôi. Thứ hai, cậu có thể đi thang bộ. Dựa vào 2 điều này cậu hoàn toàn không có lý do để than vãng” - Tống Tử Hạo nhìn dáng ngồi thở hổn hển kia của Pirer không khỏi cười nhẹ, nhưng rồi vẫn lạnh lùng đáp trả.

“Cậu có lương tâm không hả? Bảo tôi đi thang bộ 65 tầng lầu, muốn giết thôi sao?” – Pirer phản bác

“Im lặng một chút, tôi còn phải kiếm tiền, không có thời gian chơi với cậu.” - Tống Tử hạo xoay người đi đến bàn làm việc, ngồi xuống, nhấn số nội bộ, gọi trợ lý vào.

“Tổng giám đốc!” - trợ lý cúi người, kính cẩn

“Thứ tôi cần đâu rồi?” - một trời lạnh lẽo

“Của anh đây, thưa tổng giám đốc” - trợ lý đưa tập tài liệu đến trước mặt Tống Tử Hạo, đồng thời cũng báo cáo qua vài việc

“Tổng giám đốc Trường Phong là người có tiếng trên thương trường, phụ nữ vây quanh anh ta có rất nhiều, anh ta không có tin đồn tình ái nào. Nhưng gần đây nhân viên trong công ty lại hoài nghi mối quan hệ giữa anh ta và thư ký của mình. Có người còn nói nhìn thấy anh ta lái xe đưa cô ấy về....” - trợ lý báo cáo hết sức cụ thể, chưa hết câu thì tập tài liệu đã bị Tống Tử Hạo đập mạnh xuống bàn.

Sắc mặt Tống Tử Hạo tái mét, tức giận, rống to:

“Điều tra giá trị của công ty đó. Tôi xem họ muốn nhả người, hay tôi nuốt chửng họ” – 13 năm nay, cuối cùng thì Tống Tử Hạo cũng hiểu được thế nào là cận kề tuyệt vọng.

“Tổng giám đốc, xin anh nghĩ kĩ, thu mua công ty đó hoàn toàn không có lợi ích gì đối với chúng ta” - trợ lý vẫn chưa hiểu vì sao Tử Hạo tức giận, nhưng với trách nhiệm của mình, anh ta vẫn khuyên ngăn

“Nếu như anh tài giỏi thì anh đã có thể ngồi trên ghế để đàm phán với tôi rồi... Đó là lệnh. Không cần bàn luận” – vì tức giận, vì mất kiểm soát, lời nói của Tống Tử Hạo rất khó nghe

“Nhưng…” - trợ lý vẫn ngờ nghệch, do dự

“Cậu không cần hỏi, cứ làm theo ý cậu ấy đi. Cậu không nhìn thấy chén cơm của mình sắp bị cậu ta ném đi sao? Tử Hạo không làm những chuyện không có lợi ích gì” – Pirer ở một bên nhìn nghe được tin kia, lại thấy nét mặt xanh mét của Tống Tử Hạo, Pirer hiểu vì sao anh tức giận, thấy trợ lý cứ do dự, nói không chừng Tử Hạo giận điên lên giết cậu ta mất.

“Được, tôi sẽ kiểm tra. Trước khi thu mua phải mở cuộc họp cổ đông, tôi sẽ giúp anh sắp xếp thời gian. Tổng giám đốc, tôi xin phép ra ngoài” - trợ lý hình như hiểu ý Pirer, nếu anh không nhanh chóng chuồn đi, chắc chắn sẽ bỏ mạng ở chỗ này mà không rõ lý do.

Lúc này, bàn tay Tống Tử Hạo cuộn thành nắm đấm, siết chặt, gân xanh trên trán cũng nổi lên, xem chừng chỉ cần tác động nhẹ thôi thì liền có thể bùng phát. Pirer đứng nhìn rất lâu cũng không dám lên tiếng, những lúc thế này, bạn bè cũng không thể làm gì được.

“Cậu theo đuổi phái nữ giỏi như vậy, nói xem khi người cậu thích sắp là của người khác, cậu làm thế nào? - Tống Tử Hạo im lặng một lúc lâu, cuối cùng gục đầu trên cánh tay đặt trên bàn, thấp giọng hỏi Pirer:

“Thôi nào người anh em, đó chỉ là tin đồn công sở, cậu không phải chưa từng nghe chuyện phiếm tương tự như vậy. Cũng không phải anh ta đã tỏ tình hoặc cầu hôn Nhất Tâm, cậu tuyệt vọng cái gì. Nếu yêu thích, thì chiến đấu đi. Tử Hạo cao ngạo của tôi đâu rồi?” – Pirer phân tích.

“Thật sự chỉ là tin đồn thôi, đúng không?” - Tử Hạo mơ hồ đặt câu hỏi, không biết hỏi Pirer hay tự hỏi chính mình.

“Tất nhiên” – Pirer bất đắc dĩ trả lời.

…………………………………………….

CÔNG TY TRƯỜNG PHONG…

“Tổng giám đốc, dạo gần đây phía Nhất Vương có động thái. Nghe nói tổng giám đốc của họ vừa từ Pháp trở về. Anh ta chính là một trong những doanh nhân trẻ tuổi thành đạt nhất thế giới, cháu trai của chủ tịch tập đoàn Nhất Vương - Tống Tử Hạo.”

“Cậu thấy tôi so với anh ta còn thua kém ở điểm nào?” – Tinh Vũ nhàn nhạt đáp

“Chuyện này…” - trợ lý nhất thời không biết nên nói gì

Lúc này, Phàm Nhất Tâm gõ cửa, bước vào:

“Cậu ra ngoài trước đi” – Tinh Vũ xua tay với trợ lý

“Tổng giám đốc, 5 phút nữa anh sẽ có cuộc họp với các cổ đông. Anh chuẩn bị đi ạ!” - Nhất Tâm báo cáo xong định xoay đi, liền bị âm thanh trầm thấp kia gọi lại

“Khoan đã, thư ký Phàm, cô không cần vội, đợi tôi cùng đi” – anh ta quay sang cầm áo vest, động tác nhanh nhẹn cùng Nhất Tâm ra khỏi phòng.

Thực ra Phàm Nhất Tâm luôn là tâm điểm chú ý của các nhân viên ở Trường Phong. Họ luôn đố kị cô, để mắt đến cô, mà ở nơi công sở này, loại lời đồn nào cũng có. Họ cho rằng một cô gái trẻ vừa ra trường không bao lâu, chỉ thực tập 3 tháng liền có thể trở thành thư ký bên cạnh tổng tài khó tính kia. Những người này, miệng mồm cũng không sạch sẽ gì, nhẹ thì nói cô nhờ quan hệ nên được lo lót, người thì đồn đại rằng Nhất Tâm là vì thuận thế lên giường cùng tổng giám đốc mới được xem trọng như vậy.

Không ít lần Nhất Tâm không chịu nổi áp lực mà muốn từ chức, hoặc chí ít là xin được giáng chức. Nhưng Tinh Vũ cũng nhiều lần bác bỏ, còn bảo với cô nếu cô có bất kì động thái nào chính là chột dạ, có tật giật mình, khiến họ đắc ý. Tinh Vũ từ bé đã sống ở nước ngoài, đối với những hành động thân mật cũng không quá kiên dè, Tinh Vũ cũng hiểu, vì anh Nhất Tâm vì anh mới phải chịu nhiều như vậy. Tinh Vũ cũng thể vì Nhất Tâm mà đuổi việc những kẻ ác miệng kia, như vậy khiến cô càng khó sống…

Nhưng thật lòng mà nói, Tinh Vũ đối với Nhất Tâm cũng không phải là lòng dạ thầy tu gặp nữ tử, cũng có chút yêu thích, vì yêu thích nên anh ta nhắm trúng cô ngay từ lần đầu nhìn thấy cô ở hành lang phòng kinh doanh, khi đó cô mới chỉ là nhân viên thử việc. Trong ấn tượng của Tinh Vũ, Nhất Tâm chính là cô gái xinh đẹp, nhanh nhẹn, trông kỹ lại thấy được có chút ngây ngô, đặc biệt là nụ cười.

“Kết thúc cuộc họp này tôi còn lịch trình nào nữa không?” - Lúc đi cũng Nhất Tâm, Tinh Vũ thuận miệng hỏi

“Không có, thưa giám đốc, anh có muốn thay đổi gì không?” - Nhất Tâm theo quán tính trả lời

“Lúc này một em gái nên trả lời là “chúng ta sẽ đi ăn trưa?”. ” - Tinh Vũ nheo mắt, nghiêng đầu nói, giọng nói nửa đùa nửa thật

“Vâng, tôi sẽ rút kinh nghiệm” - Nhất Tâm biết anh ta đùa nên cũng trả lời suông một câu

“Cô bé, em vẫn chưa trả lời tôi…”

“Anh còn câu hỏi gì sao?” - Nhất Tâm không hiểu, nhìn anh hỏi

“Chúng ta sẽ đi ăn trưa?” - Tinh Vũ nhắc lại

“Không phải lúc nãy anh nói phụ nữ nên nói câu đó sao?” - Nhất Tâm cười khẽ, thầm nghĩ ‘lời đồn giữa chúng ta chưa đủ nhiều sao?’

“Ai cũng là phụ nữ, chỉ có em không phải, một chút lấy lòng người khác cũng không biết, nên tôi đành hỏi ngược lại? Thế nào, có nhã hứng không?” - Tinh Vũ nhíu mày, trách móc nói

“Sau cuộc họp hẳn tính có được không? Mời vào?” - Nhất Tâm vừa nói, vừa đẩy cửa phòng họp, cười nói với anh ta. Tinh Vũ bất đắc dĩ không thể nói thêm gì, bước vào ngồi an tĩnh trên ghế, bắt đầu cuộc họp.

Nửa tiếng sau, cuộc họp kết thúc, Tinh Vũ bước ra khỏi phòng, Nhất Tâm theo sau, anh vươn vai đầy mệt mỏi, lại nhớ đến lời mời Nhất Tâm lúc nãy, quay sang, nghiêm túc hỏi:

“Sao? Cuộc họp kết thúc rồi, ăn chứ? Em muốn ăn gì? Món Nhật, hay Pháp? Ăn ở đâu?” - không biết có phải mệt quá mà đầu óc có chút vẫn đề hay không, anh hỏi một loạt câu, không quan tâm người được mời có đồng ý hay không.

“Tôi muốn ăn cơm ở căn tin của công ty, thật ngại quá, tổng giám đốc, sau giờ nghỉ trưa tôi có chút việc phải làm nên không thể ra ngoài cùng anh được. Chúc anh ngon miệng” - Nhất Tâm khẽ cúi đầu quay đi.

Tinh Vũ cũng không biết phải làm sao, đành ăn một mình vậy, nếu ngay chỗ này mà lôi lôi kéo kéo, không biết mọi người sẽ nói họ thành cái gì nữa. Bất lực thở dài, rồi quay đi, nghĩ thầm ‘Muốn ăn cơm cùng một người thật sự khó vậy sao?’

Chap trước
Chap trước
Chap sau
Chap sau
Mục lục
MỘT ĐỜI MỘT KIẾP
Về đầu trang
Về đầu trang